⬅ Trước Tiếp ➡
Bác sĩ kiểm tra của Lục Bắc Xuyên là bác sĩ William trứ danh chuyên gia khoa não mà mẹ Lục cố ý mời từ nước ngoài về. Nước Mỹ Hoa Kiều, đeo kính mắt, tướng mạo nhã nhặn thanh tú, rất khí chất thư sinh nho nhã, ở giới y học xem như tuổi trẻ tài cao.
Diệp Trăn mang bộ mặt sầu thảm, "Bác sĩ, chồng tôi anh ấy... Tình trạng sao rồi?"
William thở dài, sắc mặt nặng nề, nói một tiếng phổ thông tiêu chuẩn lưu loát, "Vẫn như cũ, bất quá không nên nản chí, có ngày rèn sắt có ngày nên kim. Khi nào rảnh nên xoa bóp thêm cho anh ta, có thể tránh cho cơ bắp bị héo rút, sau khi tỉnh lại khôi phục cũng mau hơn. Còn nữa, cho phơi nắng nhiều hơn một chút, đối với thân thể rất tốt."
"Vâng, cảm ơn bác sĩ."
"Không cần cảm ơn, là chuyện đương nhiên."
Sau khi bác sĩ và một đám y tá đi, Diệp Trăn ngồi ở bên giường, dùng kĩ nằn học được đấm bóp cho Lục Bắc Xuyên, giọng điệu mê mang ưu sầu, "Anh có biết hay không, vợ anh ngày hôm nay lại bị người quấy rối. Buổi sáng lúc ăn cơm đệ đệ của anh đều đưa chân gác lên đùi tôi, tôi đọc bên trong quyển tiểu thuyết..." Diệp Trăn chần chờ, đổi giọng, "Tôi nghe người ta nói anh lúc trước rất lợi hại, tại sao bây giờ vợ anh bị người khi dễ lại không giúp được gì?"
Diệp Trăn nhìn hàm dưới Lục Bắc Xuyên gầy gò rõ ràng, nhớ lại trong tiểu thuyết Lục Bắc Xuyên làm ra đủ loại việc ác, "Tôi đây, năm nay mới hai mươi hai tuổi, đã không được trải qua cảm giác yêu, cũng không được thể nghiệm qua, mơ hồ liền trở thành vợ của anh, cho anh "Xung hỉ", tận tâm tận lực hầu hạ anh. Thế nhưng là anh nhìn bên trong cái nhà này căn bản là không có để cho tôi sống yên ổn," Cô thở dài, "Cho nên tôi quyết định, hai ngày nữa tôi liền rời đi khỏi nơi này, anh chớ có trách tôi, cha mẹ anh không thích tôi, em trai anh còn động tay động chân với tôi, tôi là thật sự không thể tiếp tục chờ được nữa."
Than thở khóc lóc, chính Diệp Trăn cũng sắp bị mình làm cho cảm động.
Ánh chiều tà le lói, Diệp Trăn vuốt vuốt cánh tay ê ẩm sưng đau của mình chuẩn bị xuống lầu, bên ngoài căn phòng truyền đến tiếng vang.
Lục Bắc Phàm thất tha thất thểu đẩy cửa ra, đối diện mùi rượu nồng nặc, Diệp Trăn vô ý thức nhíu mày nín thở, vừa định gọi người, nhìn con mắt ngấp nghé kia của Lục Bắc Phàm, tâm tư khẽ động, lại ngồi trở lại bên giường Lục Bắc Xuyên.
Lục Bắc Phàm hiển nhiên là uống nhiều quá, đứng cũng không vững, gương mặt đỏ ửng, nấc rượu, mắt say lờ đờ nhập nhèm nghiêng người nhìn Diệp Trăn.
"Đại tẩu, anh em... Anh em anh ấy ngày hôm nay sao rồi?"
Diệp Trăn thấp giọng nói: "Vẫn như cũ."
"Như cũ..." Lục Bắc Phàm nói thầm, lại hì hì cười một tiếng, miệng đầy lời nói hỗn trướng, "Đại tẩu, mấy ngày nay chuyện gì đã xảy ra với chị vậy, sao lại không để ý em rồi?"
Diệp Trăn xuyên qua đến thời cơ không đúng, khi đó "Diệp Trăn" đã lén lút cùng Lục Bắc Phàm rồi.
"Diệp Trăn" không muốn khuất phục đối với vận mệnh, đối mặt chỉ cảm giác vô cùng ủy khuất. Lục Bắc Phàm lưu luyến tình trường, dịu dàng cẩn thận tiện tay đưa đến, mất không đến mấy ngày liền dỗ được "Diệp Trăn", khiến cô hãm sâu vào ôn nhu.
"Chị muốn chiếu cố ca của em." Nói, Diệp Trăn ngẩng đầu, nhìn Lục Bắc Phàm, chân thành nói: "Chị cẩn thận nghĩ qua, chị đã gả cho ca của em, thì cũng chính là chị dâu của em, về sau xin em đối với chị tôn trọng chút."
"Tôn trọng?" Lục Bắc Phàm giống như là nghe được chuyện gì cực kỳ khôi hài, "Đại tẩu, bác sĩ cũng đã nói, anh ta là không có khả năng sẽ tỉnh lại nữa. Tuổi trẻ của chị cứ như thế bồi bên cạnh một người thực vật suốt quãng đời còn lại, không cảm thấy ủy khuất sao?"
Diệp Trăn chướng mắt nhìn sắc mặt diễn xuất buồn nôn của Lục Bắc Phàm, thản nhiên nói: "Vì sao chị phải cảm thấy ủy khuất?"
"Em biết Đại tẩu còn trẻ, chưa trải qua cảm giác vui vẻ khi được "yêu", nhưng em dám cam đoan, chỉ cần Đại tẩu đã thử qua cảm giác vui vẻ kia rồi, thì sẽ biết mình tuổi già trông coi một người thực vật có bao nhiêu ủy khuất."
Diệp Trăn cúi thấp đầu, trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác vẫn thay Lục Bắc Xuyên xoa bóp, tựa hồ không có đem lời nói của Lục Bắc Phàm để ở trong lòng.
Có lẽ là cửa sổ mở, gió không biết là từ chỗ nào thổi đến, kéo tới một cỗ mùi dịu dàng thơm ngát. Không giống với nước hoa đắt đỏ hay mỹ phẩm dưỡng da, kia là mùi thơm chỉ thuộc về nữ nhân.
⬅ Trước Tiếp ➡