⬅ Trước Tiếp ➡
Trên mặt Lục Bắc Xuyên không có chút thần sắc lo lắng nào, mặt không biểu tình nhẹ gật đầu.
William nhìn biểu lộ tuyệt không lo lắng của hắn, không khỏi ngưng lông mày, mắt nhìn cửa phòng đóng chặt, thấp giọng, gấp rút nói: "Lúc trước không phải đã nói, đợi sau khi thân thể cậu triệt để khôi phục rồi mới "tỉnh lại" sao? Tôi nói cậu nhẫn nại thêm nửa tháng, tại sao hôm nay đột nhiên lại như vậy? Đánh cho tôi trở tay không kịp!"
"Cậu nhìn dáng vẻ liệt nửa thân dưới của cậu bây giờ đi, coi như tỉnh lại thì có thể làm cái gì? Còn cha cậu, thời gian nửa tháng, đủ để cho ông ta tăng tốc bước chân ôm toàn bộ công ty dưới trướng rồi."
Nói đến đây, lửa giận của William không thể kìm nén dâng lên, "Đánh cỏ động rắn! Thời gian nửa năm nay, nửa năm bố trí của cậu hoàn toàn bị uổng phí rồi!"
Lục Bắc Xuyên không phản bác cũng không nhiều lời, vuốt ve vết dây hằn trên cổ tay. Loại cảm giác tự tin nắm chắc thắng lợi trong tay kia, William nhất thời không thể lý giải.
"Tôi thật sự không thể hiểu hai người, vì tiền và quyền lực, cha con có thể tàn sát lẫn nhau!"
Lục Bắc Xuyên đạm bạc nhìn hắn một cái, chỉ ra chỗ sai nói: "Không phải tàn sát lẫn nhau, ông ta thiết kế khiến cho tôi xảy ra tai nạn xe cộ, làm cho tôi bị liệt cả người."
"Cậu sớm muộn sẽ phản kích lại!" William cắn răng nghiến lợi nói: "Tôi trừng mắt xem cậu báo thù. Năm đó học ở Anh quốc, cậu giúp tôi đánh tình địch, bây giờ tôi liền muốn làm trâu ngựa cho cậu!"
Lục Bắc Xuyên cười, "Cậu đã biết tôi sớm muộn gì cũng sẽ phản kích, vậy vì cái gì cậu còn muốn chất vấn tôi trước nửa tháng đã tỉnh lại?"
William lạnh lùng nhìn hắn, "Làm bác sĩ của cậu, tôi có quyền biết quyết định của cậu từ đó xem xét kế hoạch trị liệu tiếp theo. Trước đó cậu không nghe khuyên ngăn, đòi xuống giường mấy lần, tôi cường điệu qua rất nhiều lần, chân của cậu mặc dù có thể đi, nhưng còn chưa hoàn toàn khôi phục, cưỡng ép đứng thẳng đối với cậu rất có hại, về sau tôi sẽ an bài nhân viên chuyên nghiệp giúp cậu tiến hành khôi phục thường ngày."
"Tôi biết rồi."
William liễm khí, "Cuối cùng còn có một chuyện tôi phải nói cho cậu."
Lục Bắc Xuyên dùng ánh mắt hỏi hắn.
"Cha cậu gần đây đang tìm một người, theo tôi được biết, người kia là em cùng cha khác mẹ của cậu, tên là Lâm Trạm."
Nghe đến cái tên này, Lục Bắc Xuyên sầm mặt lại, ánh mắt sáng như đao nhìn William, "Cậu nói tên là gì?"
"Lâm Trạm." William đem toàn bộ tin tức chính mình điều tra được báo cáo, "Anh ta là con trai của tình nhân cha cậu, lúc trước tình nhân của cha cậu qua đời, em trai cậu liền mang theo một nữ nhân rời khỏi nơi này, bất quá có một chuyện thật thú vị."
Lục Bắc Xuyên nhìn hắn.
"Người đàn bà mà em trai cậu mang theo giống như đúc thê tử của cậu, theo tôi điều tra, nữ nhân Lâm Trạm mang theo hẳn là Diệp Trăn. Diệp Trăn và vợ cậu là chị em song bào thai, Diệp Tình là chị, Diệp Trăn là em."
"Diệp Trăn?" Lục Bắc Xuyên nhíu mày, "Cô ấy tên là Diệp Trăn?"
Lục Bắc Xuyên nhớ tới người vợ kia của hắn, lúc từng ở bên giường đấm bóp cho hắn, có ca thán vài câu, trong đó có một câu như vậy, "Tôi đây, năm nay mới hai mươi hai tuổi, còn chưa trải qua cảm giác của tình yêu, cũng chưa sống hết mình, đã phải mơ hồ thay thế chị trở thành vợ của anh, chăm sóc cho anh".
Thay thế chị trở thành vợ của anh?
Lục Bắc Xuyên tiếp tục vuốt ve dấu vết ứ đọng trên cổ tay.
Có ý tứ.
⬅ Trước Tiếp ➡