⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nhớ tới trong sách Lục Bắc Xuyên sắc mặt thay đổi không ngừng, lo lắng nói: "Thứ nhất, việc phạm pháp, phạm tội tuyệt đối không nên làm, đừng tưởng rằng mình quyền thế ngập trời thì có thể muốn làm gì thì làm. Anh có lợi hại hơn nữa cũng chạy không thoát khỏi vòng pháp luật!"
"Thứ hai, anh nhìn xem anh, một nam nhân to lớn khỏe mạnh, có vợ có con, làm sao lại thích ngấp nghé những nữ nhân khác? Hảo hảo sống một cuộc sống giàu sang như này không tốt sao?"
"Thứ ba, về sau anh có đứa bé nhất định phải dạy bảo tốt. Anh là cha đứa bé, phải làm gương cho nó!"
Ba điểm này đại khái là nguyên nhân khiến nhân vật phản diện từng bước một đi vào vực sâu theo như trong tiểu thuyết.
Mặc dù biết Lục Bắc Xuyên vô ý thức nghe không được, nhưng Diệp Trăn vẫn thấp giọng căn dặn, "Anh nhất định phải hảo hảo sống sót, thẳng thắn mà sống sót."
Con người nha, đều là động vật thị giác.
Một nam nhân soái khí như thế suy yếu nằm ở trước mặt ngươi, ngươi biết hắn về sau sẽ phải trải qua cuộc sống đen tối như thế nào, biết hắn sẽ bước từng bước một lạc lối như thế nào, chẳng lẽ sẽ không nổi lên tâm tư muốn cứu vớt?
Người khác như nào không biết, dù sao Diệp Trăn chính là có ý định này, nhưng cũng vẻn vẹn chỉ là có ý định này mà thôi, muốn cô đợi ở bên người Lục Bắc Xuyên giúp hắn tránh họa là không thể nào.
Cô vẫn biết mình nặng mấy cân mấy lượng.
Sau khi xuống lầu Diệp Trăn đi tìm mẹ Lục, bảo là muốn về Diệp gia một chuyến lấy ít đồ.
Khoảng thời gian này Lục gia không có người uy hiếp địa vị của mình, mẹ Lục tâm tình tốt hơn nhiều, mỉm cười để lái xe đưa cô đi, còn dặn dò cô trên đường nhớ cẩn thận, nếu như muốn ngồi lại ôn chuyện thì có thể không trở lại, sáng mai lại về.
Cái này chính là hợp ý Diệp Trăn.
Lái xe vừa đưa cô đến Diệp gia, Diệp Trăn liền phân phó lái xe để hắn về trước, mình muốn qua đêm ở chỗ này.
Diệp gia mặc dù so ra kém Lục gia, nhưng cũng được coi là nhà giàu mới nổi. Biệt thự ba tầng đối với người bình thường mà nói là góp nhặt cả một đời cũng không mua được.
"Tình Tình?" Mẹ Diệp nhìn Diệp Trăn đi vào phòng khách mừng rỡ đứng dậy, nhưng mà một giây sau đột nhiên nghĩ tới điều gì, cảm xúc trong nháy mắt đổ xuống, "Diệp Trăn a?"
Diệp Trăn vội vã đi tới, thấp giọng nói: "Mẹ, là con."
Mẹ Diệp thở dài, ngồi xuống, giọng điệu có một chút tiếc hận, "Tại sao con lại trở về?"
"Con về lấy ít đồ, lập tức đi ngay."
Mẹ Diệp nhẹ gật đầu.
Diệp Trăn biết, mẹ Diệp một mực không thích cô. Không chỉ là bởi vì "Diệp Trăn" tính cách nhu nhược chất phác, năng lực bình thường; càng là bởi vì năm đó lúc mẹ Diệp ở bệnh viện sinh con, Diệp Tình thuận lợi sinh hạ, mà Diệp Trăn sinh ra lại suýt chút nữa thì lấy mạng mẹ Diệp.
Cho nên những năm nay mẹ Diệp đối với Diệp Trăn vẫn luôn nhàn nhạt, chưa đến mức chán ghét, nhưng cũng không thể nói có bao nhiêu dụng tâm, đem phần lớn tinh lực đều đặt vào con gái cả mà bà vẫn lấy làm kiêu ngạo.
Hiện nay con gái cả đi theo một nam nhân nghèo nàn bỏ trốn, trong nội tâm bà lo lắng đến ăn không đủ no, ngủ không được tốt, một tháng này trằn trọc ngủ không được.
Diệp Trăn đi qua phòng khách bước vào một căn phòng. Căn phòng được trang trí tinh xảo, bày ra rất có phong cách. Thoáng suy nghĩ lại, Diệp Trăn liền biết đây không phải phòng của cô, đóng cửa lại, mở một căn phòng khác.
⬅ Trước Tiếp ➡