Viên thuốc trắng kia là lấy từ trong bình ra, quản gia bỏ vào bên trong sữa bò sau đó dùng muôi quấy hai lần.
Diệp Trăn bỗng nhớ lại, mỗi lúc trời tối trước khi đi ngủ cô đều sẽ uống một chén sữa bò nóng do lão quản gia tự tay đưa lên.
Quản gia hạ dược ở bên trong chén sữa bò cho cô?
Vì sao?
Diệp Trăn không kịp suy nghĩ nữa, lão quản gia đặt sữa bò ở trên khay, Diệp Trăn vội vàng lách mình trốn sau một chiếc bình hoa lớn. Thẳng đến khi quản gia đi qua phòng khách lên lầu, lúc này cô mới đi vào phòng bếp, cái bình chứa viên thuốc màu trắng kia còn đặt ở trên bàn. Diệp Trăn cầm một viên ra, sau đó điềm nhiên như không có việc gì đi lên lầu.
Còn chưa có đẩy cửa phòng, lão quản gia liền từ trong phòng đi ra, thấy Diệp Trăn, cười nói: "Diệp tiểu thư, thì ra cô ở đây."
"Ông tìm cháu có việc gì không?"
Quản gia cười nói: "Tôi mang sữa bò tới cho Diệp tiểu thư, để ở trên bàn, cô mau uống lúc còn nóng đi."
Lúc nói lời này, Diệp Trăn nhìn chằm chằm vào ánh mắt quản gia, nhưng trong mắt ông chỉ tràn đầy từ ái, không có chút nửa phần u ám.
"Vâng, làm phiền ông rồi."
"Được rồi, cô sớm nghỉ ngơi một chút đi, ngủ ngon."
"Quản gia ngủ ngon."
Sau khi trở lại phòng Diệp Trăn tất nhiên không có đụng vào ly kia sữa bò kia, trực tiếp đổ nó vào bồn cầu.
Lúc ngủ để phòng ngừa vạn nhất, Diệp Trăn tìm trong tủ quần áo một cái cà vạt, trói hai tay Lục Bắc Xuyên lại cùng một chỗ, sau đó mới an tâm đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, lúc William đang tiến hành kiểm tra Lục Bắc Xuyên như thường ngày, Diệp Trăn thấp giọng mời William đến một bên.
William cho là cô muốn hỏi thăm riêng với mình về tình huống của Lục Bắc Xuyên, không hề nghĩ nhiều liền đem công việc kiểm tra giao cho trợ lý.
Diệp Trăn đưa viên thuốc màu trắng nhỏ được lấy từ chỗ quản gia cho William.
"Bác sĩ, anh có thể giúp tôi một chút nhìn xem cái thuốc này là gì không?"
William tiếp nhận viên kia thuốc, Diệp Trăn nói tiếp: "Trên tay của tôi không có bất kì manh mối gì về loại thuốc này, nếu như anh nhất thời không rõ thì có thể hay không làm phiền anh..."
"Gần đây cô có phải là cảm thấy thân thể luôn luôn bủn rủn bất lực không?" Không đợi Diệp Trăn nói xong, William cười tủm tỉm nhìn chằm chằm cô hỏi.
Diệp Trăn sững sờ, tiếp theo gật đầu.
"Loại thuốc này là tôi lấy cho cô."
Ánh mắt Diệp Trăn bao hàm nghi vấn nhìn qua hắn.