Chương 25
chỉ có cây đàn piano là lạc lõng.
Đây đều là những thứ Liễu Mi thích nhưng tiếc tiền không dám mua.
Ngay cả trái cây tяên bàn trà cũng đã được thay bằng loại cherry nhập khẩu đang rất đắt tiền.
Trước đây ngay cả em trai cô cũng chỉ thỉnh thoảng mới được ăn.
Tiền ở đâu ra vậy?
Liễu Mi thấy cô ngây người, cơn giận bỗng bốc lên.
“Đứng ngây ra đấy làm gì?
Mấy ngày không gặp đã ngớ ngẩn rồi à?” Mạnh Thanh Ninh không để tâm đến lời lẽ cay nghiệt của bà, cô tìm kiếm nhãn hiệu cây đàn piano tяên điện thoại với vẻ mặt nặng trĩu.
“Mẹ, cây đàn piano này là sao ạ?” Liễu Mi nguýt cô một cái, “Sao là sao?
Đương nhiên là mẹ mua rồi, chẳng lẽ là ăn trộm, ăn cướp về à?” Mạnh Thanh Ninh nhìn giá cây đàn piano tяên điện thoại.
200.000 tệ!
Liễu Mi không có công việc chính thức, căn nhà này cơ bản là do cô nuôi.
Dù lương cô không thấp, nhưng còn có một đứa em trai đang đi học.
Tuyệt đối không thể nào một lần chi ra hai trăm ngàn tệ để mua đàn piano được.
“Mẹ, mẹ lấy đâu ra tiền để mua cây đàn piano đắt như vậy?” Liễu Mi dường như không muốn nói nhiều, chỉ phất tay, “Chuyện này con đừng bận tâm.” “Tiểu Chiêu bây giờ đang là thời điểm quan trọng, mẹ muốn cho nó học thêm một sở thích thì có gì sai?!” “Con có biết việc bồi dưỡng một tài năng đặc biệt quan trọng đến mức nào không?” Mạnh Thanh Ninh cau mày, “Thế thì cũng có thể đến phòng học luyện tập, không cần mua một cây đắt như thế…” “Con hiểu cái gì?” Liễu Mi ấn mạnh vào trán cô.
“Giáo viên của người ta nói Tiểu Chiêu rất có năng khiếu piano, đương nhiên phải luyện tập nhiều rồi.” “Dù sao chuyện này mẹ đã quyết, con chỉ cần chăm sóc tốt cho Tiểu Chiêu, bảo nó luyện đàn thật tốt là được…” Lời còn chưa dứt, một đứa bé khoảng mười tuổi, bụ bẫm chạy từ trong phòng ra, lao thẳng vào lòng Mạnh Thanh Ninh.
“Chị, chị về rồi!” Nhìn thấy em trai, ánh mắt Mạnh Thanh Ninh cong lên.
“Tiểu Chiêu hôm nay không đi học à?” Liễu Chiêu rúc vào lòng cô làm nũng, “Chị, hôm nay là cuối tuần mà.” Đúng rồi!
Mạnh Thanh Ninh cũng bật cười, cô mấy ngày nay không đi làm, quên cả hôm nay là thứ mấy.
Liễu Chiêu chợt nhớ ra điều gì, chớp chớp đôi mắt to đẹp.
Thằng bé bò ra khỏi lòng cô, chạy đến tủ lạnh lấy một hộp nhỏ đến.
Dâng lên trước mặt cô như kho báu.
“Tối qua mẹ mua bánh kem, nhưng chị không có ở nhà, nên em đã giữ lại một miếng cho chị, bên tяên còn có dâu tây chị thích nữa!” Mạnh Thanh Ninh nhìn thấy, đúng là tяên đỉnh chiếc bánh kem sô cô la còn hai quả dâu tây.
Một trong hai quả đó rõ ràng đã được gạt sang một bên cố ý để lại.
Mạnh Thanh Ninh nhìn em trai đang cười rạng rỡ, hốc mắt hơi ẩm ướt.
Liễu Mi bên cạnh lại có chút bất mãn.
“Cái thằng ranh này, thảo nào tối qua nói ăn không nổi, nhất quyết đòi để dành đến hôm nay.” Thực ra thằng bé không hề biết hôm nay cô sẽ về nhà, nhưng vẫn giữ lại bánh kem.
Điều Mạnh Thanh Ninh biết ơn Liễu Mi nhất chính là đã mang đến cho cô một đứa em trai đáng yêu như vậy.
“Mẹ, con đói rồi, muốn ăn t̸h̵ιt̸ kho tàu.” Liễu Chiêu lè lưỡi, rồi chợt xoa xoa bụng, nói với Liễu Mi.
Liễu Mi luôn chiều theo mọi yêu cầu của cậu con trai này, liền lập tức vào bếp chuẩn bị bữa trưa.
Thấy Liễu Mi không còn chú ý đến bên này nữa, Liễu Chiêu mới rón rén lại gần nói nhỏ.
“Chị, chị không thích anh Tần phải không?” Mạnh Thanh Ninh