Chương 18
lau.
Kết quả, điện thoại lại reo lên.
Là Liễu Mi gọi tới.
Mạnh Thanh Ninh suy nghĩ một lát, rồi nhấc máy.
Giọng Liễu Mi hơi sắc lạnh truyền đến.
"Mày bị điếc à?
Sao lâu thế mới nghe máy?!" Mạnh Thanh Ninh bình tĩnh hỏi, "Mẹ, có chuyện gì?" Bên kia Liễu Mi hừ lạnh một tiếng, nói thẳng, "Cũng không có gì, chỉ là báo cho mày biết một tiếng, em trai mày mấy hôm nay phải thi, gần đây cũng có nhiều dịch cúm, để không ảnh hưởng đến việc thi cử bình thường của em trai mày, mày đừng về nhà nữa." Mạnh Thanh Ninh ngẩn ra, rồi nghe bà nói tiếp nửa câu sau.
"Mẹ đã nói với Tần Chinh rồi, vừa hay mày qua chỗ nó ở tạm đi, coi như bồi dưỡng tình cảm cho tốt." Thì ra là vì chuyện này.
Trái tim đã đau đến tê dại.
Mạnh Thanh Ninh mở miệng, chưa kịp nói câu nào, Liễu Mi bên kia đã cúp điện thoại trước.
Cô cười tự giễu, không để ý nữa.
Dọn dẹp sơ qua, thấy bên ngoài trời tạnh mưa, Mạnh Thanh Ninh bắt taxi đến sân bay.
Bay về đã là sáng hôm sau.
Vừa xuống máy bay, Mạnh Thanh Ninh đã thấy đầu óc nặng trịch.
Chắc là bị cảm rồi.
Cô hít hít mũi, quấn chặt áo khoác ngoài, chuẩn bị về nhà lấy vài bộ quần áo thay.
Vì nhà không cho ở, cô về thu dọn đồ đạc rồi đi khách sạn vậy.
Nhưng vừa đi đến dưới nhà, cô lại thấy Tần Chinh.
Tần Chinh đang bước xuống xe, thấy Mạnh Thanh Ninh thì hơi sững lại.
Sau đó thấy cô mặc quần áo mỏng, khẽ nhíu mày, rồi lấy một chiếc áo khoác từ trong xe ra.
"Thanh Ninh, sao sáng sớm mà em mặc phong phanh thế?
Bác gái đã báo với anh, anh vừa hay tiện đường, nên qua đón em." Mạnh Thanh Ninh không ngờ lại trùng hợp như vậy.
Cô chịu đựng sự khó chịu tяên người, nặn ra một nụ cười, gật đầu đáp lại, "Cảm ơn, nhưng không cần, mẹ tôi chỉ đùa với anh thôi." "Ôi dào, không sao đâu, bác gái đã nói hết tình hình với anh rồi." Tần Chinh lại có vẻ rất nhiệt tình, suy nghĩ một lát, lại cảm thấy mình có thể đã vượt quá giới hạn, vội vàng bổ sung.
"Em yên tâm, anh có một căn hộ trống gần công ty em, bình thường anh không qua đó ở.
Em qua đó nghỉ ngơi trước đi, có gì cần, lát nữa anh mua rồi mang qua cho em!" Không đợi cô từ chối, Tần Chinh đã nhiệt tình đẩy cô về phía xe.
Mạnh Thanh Ninh siết chặt áo khoác, chỉ thấy đầu đau như búa bổ, cả thể xác và tinh thần đều vô cùng mệt mỏi.
Cô đã dầm mưa cả đêm, bây giờ thực sự rất mệt.
Cô có chút khao khát tìm một nơi để nghỉ ngơi, dù chỉ là ngủ một lát cũng được.
Hơn nữa, Tần Chinh nói anh ta không qua đó ở.
Nghĩ vậy, cô đành gật đầu.
"Vậy làm phiền anh quá." Tần Chinh có chút ngại ngùng gãi đầu, "Chúng ta là bạn trai bạn gái rồi, không cần khách sáo." Hai từ "bạn trai bạn gái" rõ ràng khiến Mạnh Thanh Ninh sững sờ.
Cô và Tần Chinh, liệu có thể không?
...
Căn hộ mà Tần Chinh nói cách đó không xa, phải nói là, tuy anh ta ít nói, nhưng lại là một người rất chu đáo, tỉ mỉ, đồ dùng sinh hoạt cơ bản trong nhà đều mua đồ mới cho cô, ngay cả cách sử dụng vòi hoa sen cũng đặc biệt dặn dò.
Ngồi tяên sofa một lát, hai người không có gì để nói, anh ta liền rời đi trước.
Trong căn nhà trống trải chỉ còn lại Mạnh Thanh Ninh một mình, sự mệt mỏi nặng nề lại ập đến.
Mạnh Thanh Ninh tắm rửa xong liền lên giường.
Mọi chuyện xảy ra ban ngày như một thước phim lướt qua trong đầu cô.
Nhưng cô