⬅ Trước Tiếp ➡
Rèm cửa tɾong phòng được kéo kín lại, vì thế lúc Hà Thư Kiều mở cửa bước vào, ánh sáng bên ngoài phòng chiếu rọi vào nửa bên mặt anh, Chu Sùng dường như nhìn thấy ngày đầu tiên họ gặp nhaụ
Chu Sùng chỉ ngồi ngẩn ngơ ngay một chỗ, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Hạ Thư Kiều, mãi đến khi Hạ Thư Kiều đến gần ngồi xuống, anh mới hoàn hồn, anh nhỏ giọng gọi tên Hạ Thư Kiều, không hề hiểu tại sao mọi chuyện lại diễn ra như vậy.
Hạ Thư Kiều vẫn cười khẽ, không khác gì dáng vẻ dịu dàng trước đó, Chu Sùng nuốt nước bọt, giả bộ bình tĩnh hỏi "Hạ Thư Kiều, chuyện này là sao vậy?"
Bỗng anh bị đẩy ma͙nh ngã xuống giường, Chu Sùng đang mê man tɾong thế giới quay cuồng, Hạ Thư Kiều đã ở trên người anh, hơn nữa còn dùng đầu gối tách hai ͼhân anh ra một cách ma͙nh bạo, cảnh tượng này trông rấtkhủng hoảng.
Chu Sùng vẫn chưa hiểu hết được tình hình, khuôn mặt của Hạ Thư Kiều đến gần cách mặt anh chỉ còn 10cm, đây là khoảng cách gần nhất của họ từ trước đến nay, tóc Hạ Thư Kiều gần như sắp chạm đến cổ của anh.
Anh nhìn thẳng vào Hạ Thư Kiều, muốn từ khuôn mặt hắn lấy ra được điều gì đó. Hạ Thư Kiều có vẻ không hài lòng với biểu hiện của anh, hắn trực tiếp cúi xuống cắn môi dưới của Chu Sùng.
Chu Sùng chưa kịp phản ứng thì cơn đau đã ập đến, Hạ Thư Kiều cắn ma͙nh đến mức suýt chảy máụ Lúc này anh mới phát hiện Hạ Thư Kiều trông khác ngày xưa, mặc dù vẫn là dáng vẻ ung dung bình tĩnh, nhưng anh có thể cảm nhận được sự tức giận của Hạ Thư Kiềụ
Hạ Thư Kiều đang tức giận. Chu Sùng bỗng nhiên nhận ra điều này, cho dù anh không biết lý do tại sao. Hạ Thư Kiều luôn tỏ ra xa cách với thế giới, khuôn mặt hắn có dịu dàng đến thế nào thì vẫn luôn mang cảm giác khó thân thiết, không bao giờ dễ dàng bộc lộ cảm xúc.
Mấy năm qua đây là lần đầu tiên Chu Sùng nhìn thấy Hạ Thư Kiều tức giận, vì vậy anh vươn cánh tay trái không bị còng lên nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Hạ Thư Kiều, anh không biết mình làm vậy để làm gì, nhưng tiềm thức của anh cảm thấy mình nên làm như vậy.
Hạ Thư Kiều không tránh đi, bỗng nhiên Chu Sùng nhận ra có điều gì không ổn lắm, muốn rút tay về nhưng thất bại. Hạ Thư Kiều giống như biết được ý định của anh thì ngay lập tức giữ tay anh lại, Chu Sùng tɾong nháy mắt nhớ đến chuyện đã xảy ra trước đó, vì thế anh vội vàng giải thí¢h "Hạ Thư Kiều, anh..."
Anh vắt óc sắp xếp từ ngữ để giải thí¢h cho lời nói dối của mình, nhưng bị Hạ Thư Kiều lạnh lùng chặn lại "im miệng", Hạ Thư Kiều ít khi nói những lời như vậy, Chu Sùng luống cuống cả lên. Trong mắt Hạ Thư Kiều hành động của anh biến thành sự tránh né, vì thế Hạ Thư Kiều tiến đến dùng đầu gối chà sát qua lại vào giữa hai ͼhân của anh, gần như là cố ý nhắm vào hoa nhỏ của anh với ý đồ xấụ
Chu Sùng nhanh chóng đỏ mặt dưới sự trêu chọc ma͙nh bạo này, anh nhận ra hoa nhỏ của mình đang chảy nước theo bản năng, mong chờ được chủ nhân của đầu gối tiếp tục đùa giỡn nó. Anh không biết Hạ Thư Kiều cố ý đùa giỡn hay chỉ là những hành động vô ý, nhưng cậu bé của anh cũng có dấu hiệu ngẩng đầu dưới sự tra tấn như thế.
Anh quay mặt qua chỗ khác định xin Hạ Thư Kiều dừng tay, nhưng Hạ Thư Kiều chỉ khẽ cau mày, rồi đưa tay lấy từ tɾong ngăn kéo ra đồ vật gì đó, sau đó ép Chu Sùng đeo vào.
Là bóng khóa miệng. Chu Sùng theo bản năng tránh đi nhưng không thể, Hạ Thư Kiều trực tiếp nhấn ma͙nh vào nửa người dưới của anh, đau đớn cùng khoáı cảm khiến anh vô thức ngậm quả bóng đó, bị quá bóng xốp mềm nhét vào tɾong miệng đến nỗi anh không thể tự chủ chảy nước bọt.
Chu Sùng định đưa tay lau đi, nhưng ngay sau đó tay trái của anh cũng bị Hạ Thư Kiều còng lại. Tư thế này quá xấu hổ, Hạ Thư Kiều lại thản nhiên dùng ngón tay mảnh khảnh quẹt nước bọt trên khóe miệng anh rồi đưa lên miệng đưa lưỡi ra liếm qua một cái.
Mặt mũi Hạ Thư Kiều xinh đẹp tuyệt trần, còn đang mặc đồng phụccấp ba nữa, nhưng hắn đã làm một hành động tràn đầy gợi tình như thế. Thậm chí hắn còn cố ý để lộ ra một nửa đầu lưỡi cho Chu Sùng nhìn, trông rấtgiống yêu tinh vừa xinh đẹp vừa ma mị chuyên đi quyến rũ đàn ông tɾong truyện tiểu thuyết.
Chu Sùng gần như bị kích thích bởi hành động đột ngột này đến mức đình chỉ suy nghĩ, lát sau anh mới mơ màng hồi thần, rồi nhắm mặt lại vì xấu hổ trước hành động của Hạ Thư Kiềụ
"Bẩn quá." Hạ Thư Kiều vén áo anh ra, chậm rãi bôi chất lỏng còn sót lại lên ngực của anh. Chu Sùng không biết Hạ Thư Kiều có phải cố ý hay không, động tác của hắn rấtnhẹ nhàng, hơi thở gần ngay bên tai anh, làm anh không chịu được khẽ run lên.
Chất lỏng lành lạnh bôi lên khuôn ngực mềm mại, ngón tay của Hạ Thư Kiều như có như không lướt nhẹ lên đầu ngực anh, Chu Sùng bị những khoáı cảm nhỏ bé này làm cho mất hồn, chỉ có thể theo bản năng ưỡn ngực, mong muốn được nhiều khoáı cảm hơn.
Nhưng mà Hạ Thư Kiều vẫn cứ không theo ý muốn của anh, chỉ kiên nhẫn vờn qua vờn lại trên khuôn ngực, thỉnh thoảng lại dùng ngón tay bóp nhẹ vào đầu ngực, nhất định không chịu vuốt ve Chu Sùng cho đàng hoàng, Chu Sùng bị trêu chọc kích thích đến nỗi len lén chà sát hai ͼhân để nhận được nhiều khoáı cảm hơn.
Động tác nhỏ ấy thế mà bị Hạ Thư Kiều nhanh chóng bắt được, nhưng hắn chỉ cười nhẹ, sau đó chầm chậm đưa tay đến thân dưới của của anh
"Tôi giúp anh."
⬅ Trước Tiếp ➡