Chương 11
run rẩy.
Giọng cô nghẹn ngào “Xin… xin lỗi… tôi không biết gì cả… Hai ngày nay tôi bị thương rất nặng, vẫn luôn mê man bất tỉnh…” Ánh mắt của những người xung quanh trở nên phức tạp.
Họ lặng lẽ nhìn nhau, rồi lại liếc về phía Vương Ái Hoa với vẻ khinh bỉ.
Thương con ruột là lẽ đương nhiên.
Nhưng mấy ai làm mẹ kế mà thật lòng yêu thương con riêng của chồng?
Chỉ cần ngoài mặt tử tế, người ta cũng chẳng trách gì.
Vấn đề là Vương Ái Hoa lại luôn tỏ ra mình là mẹ kế mẫu mực, yêu thương Thẩm Ninh như con ruột.
Vậy mà sau lưng lại hành hạ cô ra nông nỗi này, thật đúng là đạo đức bại hoại, nhân cách đê tiện Nhưng Vương Ái Hoa vẫn chưa nhận ra hình tượng mình gìn giữ bấy lâu nay đã sụp đổ hoàn toàn.
Giờ phút này, bà ta đang nổi trận lôi đình, cần tìm ai đó trút giận.
“Đồ tiện nhân này Tôi thấy rõ ràng cô chính là đồng lõa Cô cấu kết người ngoài trộm đồ trong nhà đúng không?
Hôm nay tôi không đánh chết cô thì tôi không phải họ Vương ” Vừa chửi, bà ta vừa lảo đảo đứng dậy, giơ tay định tát vào mặt Thẩm Ninh.
Chú Tôn làm ở xưởng thép liền bước lên ngăn lại “Trong nhà bị trộm, bà lại đi đổ lên đầu con nít làm gì?
Bà là người lớn, nhà bị dọn sạch mà không hề hay biết Còn nó, một đứa nhỏ bị nhốt trong phòng tạp vật, thì biết được cái gì chứ?
Nhìn xem con bé cũng bị thương nặng đến mức nào rồi ” Vương Bảo Châu nãy giờ đau gáy, mặt sưng vù, trong lòng lo lắng khôn nguôi.
Nhất là khi nghĩ đến việc đã mất đi viên ngọc châu mà cô ta dày công đoạt lấy, thì càng rối bời hoảng loạn.
Cô ta gào lên “Còn có viên ngọc châu của tôi Nhất định là cô lấy Trả đây Mau trả lại cho tôi ” Thẩm Ninh ngẩng đầu, ánh mắt bừng lên sự phẫn uất “Cái gì?
Cô… cô đem di vật mà mẹ tôi để lại cho tôi đánh mất?
Mau báo công an đi Phải báo cảnh sát Đây là trộm cắp ” Vương Bảo Châu vẫn chưa chịu thôi, tiếp tục gào rú “Cái gì của mẹ cô?
Đó là của tôi Đừng có giả vờ nữa Mau trả lại cho tôi Bằng không chờ anh tôi về, tôi sẽ bảo anh ấy đánh chết cô ” Mấy người hàng xóm đứng xem nãy giờ chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
“Có báo cảnh sát cũng chưa chắc tìm lại được mấy thứ kia đâu…” Bên cạnh, chị Lý nhìn chằm chằm vào vết thương trên trán Thẩm Ninh, cuối cùng cũng nhận rõ bộ mặt thật của đôi mẹ con này.
Sắc mặt chị ta nghiêm lại, lạnh lùng nói “Vết thương trên đầu Thẩm Ninh là do các người đánh?
Các người đánh con bé ra nông nỗi này, không đưa đi bệnh viện, còn nhốt trong phòng tạp vật?
Các người muốn giết người à?” Chị Lý vốn là người của tổ dân phố, lại là người chuyên can dự mâu thuẫn trong khu giờ phút này giận đến đỏ cả mặt, khí thế bừng bừng, giọng nói càng thêm đanh thép.
Nhìn thấy Thẩm Ninh sợ hãi co rúm lại, sự căm phẫn trong lòng chị càng dâng cao.
“Vương Ái Hoa Không ngờ bà lại độc ác đến thế Năm xưa bà dẫn theo hai đứa nhỏ, từ dưới quê chạy trốn lên thành phố, đến bộ quần áo sạch sẽ cũng không có mà mặc.
Là Thẩm Hoài, người ta tốt bụng cưới bà, cho ba mẹ con cuộc sống yên ổn, cho con bà ăn no mặc ấm, còn được đi học Ngay cả công việc bà đang làm cũng là Thẩm Hoài khắp nơi lo lót, vất vả xin cho bà.
Thế