⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Lê chỉ muốn đỡ trán "Chắc chắn cậu không nhìn lầm người đó chứ, tôi không phải là minh tinh."
Tống Vân Khuyết cười nói "Em biết, chị là Một Viên Lê Ngọt mà. Đại thần, em là fans trung thành của chị đó, tài khoản ‘Ta đây cái gì cũng không thiếu’ đứng đầu top là em đấy ."
“Hả? Hóa ra là cậu sao."
Cố Lê vô cùng kinh ngạc.
"Đúng, là em là em."
Tống Vân Khuyết không ngừng gật đầu, gương mặt tuấn tú, thần thái sáng láng, dáng vẻ vui sướng, y như fan nhí theo đuổi ngôi sao
"Nào, đại thần, nhanh cho em chữ kí đi."
"Được, vậy để tôi kí."
"Vâng vâng."
Thịnh tình không thể chối từ, Cố Lê cầm lấy bút cậu ta đưa, kí xuống tên cô, cuối cùng còn không quên vẽ icon nhỏ.
Tống Vân Khuyết thấy thế, cười mừng rỡ.
Cậu ta quyết định, không giặt áo này, về liền treo lên cất giữ.
Mặc Thiệu Viễn đứng ở một bên, thấy hai người trò chuyện ăn ý, trai tài gái sắc, tuổi xấp xỉ, thoạt nhìn trông rất xứng.
Ông đột nhiên có chút lo lắng.
Dù sao, nếu như ông là con gái, ông cũng thích loại người hài hước vui vẻ như Tống Vân Khuyết, còn Mặc Thời Đình thì lạnh lùng như băng sơn.
Ông cụ càng nghĩ càng thấy Mặc Thời Đình không có phần thắng.
Không được, không thể để hai đứa nó nói chuyện tiếp.
Nghĩ đến đây, con ngươi ông đảo quanh, tiếp theo là nói vang vọng như tiếng chuông “Vân Khuyết, xe thể thao sao rồi? Ở đâu?"
"A, đúng rồi "
Tống Vân Khuyết cuối cùng cũng nhớ tới chuyện chính sự, lấy chìa khóa ra đưa hai tay như dâng báu vật "Chị Tư, anh Tư vừa mua cho chị xe ferrari phiên bản giới hạn, đây là chìa khoá, chị còn không nhanh chân đến xem?"
Thấy cậu ta như vậy, vẻ căng thẳng trên gương mặt già nua Mặc Thiệu Viễn cũng đã hòa hoãn đi không ít.
Có lẽ ông đã quá buồn lo vô cớ rồi
Đều do thằng nhóc Mặc Thời Đình, vợ tốt như vậy, không lo canh chừng, lỡ chạy mất thì biết làm sao?
Mà Cố Lê, vừa nghe nói Mặc Thời Đình mua xe cho cô, quả thực cảm thấy thụ sủng nhược kinh, không dám tin, liên tục đặt câu hỏi "Mặc Thời Đình mua xe cho tôi? Cậu chắc chắn không có gạt tôi? Là xe thể thao, không phải xe đạp? Thiệt hay giả vậy?"
"Đương nhiên là xe thể thao. Anh Tư em có tiền như vậy, sao có thể mua cho xe đạp cho chị chứ?"
Tống Vân Khuyết cười nói.
Nhưng Cố Lê lại bình tĩnh "Không có công không nhận lộc, tôi không thể lấy được."
"Hả?"
Tống Vân Khuyết không nghĩ cô sẽ từ chối, bất giác nhìn về phía ông cụ Mặc.
Ông cụ sờ râu bạc, cười tủm tỉm nói "Tiểu Lê Tử ngoan lắm, không lấy thì không lấy, để Vân Khuyết lái về đi."
Tống Vân Khuyết trợn to mắt "Hả?"
Hoá ra hôm nay anh ta đến làm công cụ hình người?
Ông nội Mặc thật không có lập trường mà?
Trong lòng đang thầm nói thì đột nhiên giọng người đàn ông từ tính vang lên "Để trong gara đi, không cần phải lái về."
Tống Vân Khuyết quay đầu lại, liền thấy Mặc Thời Đình một thân âu phục màu đen, lạnh lùng đi tới.
"Anh Tư "
Cố Lê cũng theo tiếng gọi nhìn lại, tầm mắt vừa lúc chạm vào Mặc Thời Đình.
Cô tức giận liếc anh một cái, sau đó quay mặt đi, không thèm để ý anh.
"Ông nội."
Mặc Thời Đình sải bước đi qua, khom người chào ông nội một tiếng.
Sau đó, ánh mắt rơi vào áo thun trắng trên người Tống Vân Khuyết vừa được Cố Lê kí tên, không khỏi nhíu mày, mắt híp lại.
Sợ anh cướp áo của mình, Tống Vân Khuyết nhanh chóng vòng hai trên ngực, đổi chủ đề "Anh Tư, hôm nay không phải anh rất bận sao? Sao bây giờ đã về rồi?"
Mặc Thời Đình lạnh lùng liếc nhìn cậu ta, không nhanh không chậm nói "Mới ném 18 triệu, nên muốn trở về thăm hỏi một chút."
Ngoại trừ Cố Lê, hai người kia đều hiểu anh đang đề cập đến cái gì, lập tức ăn ý không lên tiếng.
Nhưng bụng của Cố Lê lại không đúng lúc kêu lên "Ục ục", hấp dẫn sự chú ý của bọn họ.
"Ha ha..."
⬅ Trước Tiếp ➡