Sau khi bác Quan lui đi, ông cụ lại gọi tới một người khác là nữ quản gia thím Lương, cười tủm tỉm nói "Bà đi đặt cho mợ chủ vài bộ quần áo đi, chờ con bé tỉnh rồi mang vào."
"Vâng thưa ông chủ, lão nô làm ngay."
Thím Lương lập tức rời đi.
Xong chuyện ăn mặc của Cố Lê, ông cụ Mặc vẫn cảm thấy chưa đủ, suy nghĩ một chút, lại gọi điện thoại cho Tống Vân Khuyết.
Tống Vân Khuyết đang ngủ mơ mơ màng màng, đột nhiên bị một chuông điện thoại di động đánh thức, cậu ta tức giận rời giường.
"Ai vậy? Mới sáng sớm, ầm ĩ cái gì "
Vốn định hung dữ mắng người, cầm điện thoại di động lên, vừa thấy là ông cụ, trong nháy mắt liền thay đổi sắc mặt “Chào buổi sáng, ông nội Mặc Sáng sớm ngài tìm cháu có chuyện gì vậy ạ? Ha ha ha…?”
"Có vẻ như không tỉnh táo, chưa rời giường đúng không? Còn trẻ tuổi, như vậy là không được "
Mặc Thiệu Viễn không nhịn được thuyết giáo một hồi.
Trong lòng Tống Vân Khuyết uất ức, nhưng chỉ có thể cười làm lành nói "dạ" .
Cũng may ông cụ không có dạy bảo cậu ta lâu, nhanh chóng vào vấn đề chính "Bây giờ cháu nhanh đi mua một chiếc xe, rồi chạy đến nhà cũ đưa cho Tiểu Lê Tử."
Thấy ông cụ muốn mua xe cho Cố Lê, tinh thần Tống Vân Khuyết lập tức phấn chấn gấp trăm lần "Ý ông là chị tư đang ở nhà cũ?"
"Đúng Nhanh đi đi, đừng có chậm trễ."
"Có dự định gì sao ạ?"
Tống Vân Khuyết trở mình một cái nhảy xuống giường, bổ sung hỏi
"Cái gì mà dự định? Vừa ý thì mua, không có hạn mức tối đa Nhớ kỹ, tính món nợ này cho Mặc Thời Đình."
"Vâng ạ."
Tống Vân Khuyết không ngừng gật đầụ
Cúp điện thoại, cậu ta ngâm nga hát đi vào toilet.
Căng thẳng quá, đây là lần đầu tiên cậu ta được thấy mặt thật của đại thần.
Không được, cậu ta phải làm mình đẹp trai một chút
...
"Có người không, tới cứu tôi…."
"Đói quá..."
Cố Lê co quắp ở trên ghế sa lon, uể oải kêu lên.
Từ buổi trưa hôm qua đến bây giờ cô chưa ăn cái gì hết , tính ra đã đói bụng gần 24 tiếng, muốn đói chết cô rồi.
Mặc Thời Đình, tên khốn kiếp này, tôi mà được tự do nhất định sẽ không bỏ qua anh...
"Cốc cốc cốc…."
"Mợ chủ?"
"Mợ chủ, tôi là thím Lương, mợ đã tỉnh chưa?"
Mười giờ rưỡi, thím Lương ở bên ngoài gõ cửa.
Lúc này, Cố Lê đã nằm liệt đúng hai giờ.
Vừa nghe tiếng thím Lương, cô liền kích động giống như được gặp người thân trong gia đình "Thím Lương, cứu cháụ.."
….
Tập đoàn Mặc thị.
Bên trong căn phòng tổng giám đốc, Mặc Thời Đình ngồi ở trước bàn làm việc lớn, nghe Lục Dương báo cáo công việc.
Điện thoại di động trên bàn đột nhiên "Ting" một tiếng.
Mặc Thời Đình liền nhìn, là cửa hàng siêu xe Soái Hạm gửi tin nhắn tới "Chào cậu Mặc, sáng nay vào lúc 10 giờ 20 phút cậu Tống Vân Khuyết đã đến và lấy danh nghĩa của ngài mua một chiếc xe Ferrari phiên bản giới hạn toàn cầu, giá trị 18 triệu nhân dân tệ. Phí này đã ghi vào thẻ đen của ngài có số đuôi là 8818..."
Đọc tin nhắn ngắn này, Mặc Thời Đình có chút mơ hồ.
Lại xem nhiều lần nữa, mới tin chắc mình không đọc nhầm, Tống Vân Khuyết thật sự đã lấy 18 triệụ..
Cái tên này, chán sống rồi?
Mặc Thời Đình trầm mặt, gọi vào số của Tống Vân Khuyết.
Cùng lúc đó, Tống Vân Khuyết đang lái xe mới, hào hứng đi về phía nhà cũ nhà họ Mặc.
Thấy điện thoại Mặc Thời Đình gọi đến, cậu ta vui cười hớn hở ấn nghe "Hello, anh tư. Anh nhận được tin nhắn của cửa hàng siêu xe gửi tới chưa? Em vừa mua xe mới cho chị tư, đang lái đến nhà cũ đưa cho chị ấy đây."
Sau khi nghe cậu ta nói, Mặc Thời Đình nhíu lông mày hỏi “Ông cụ kêu cậu mua?"
"Đúng vậy nha, ông nói tính cho anh."
"Biết rồi."
Mặc Thời Đình cúp điện thoại.
Ngẩng đầu, nhìn về phía Lục Dương đang chuẩn bị báo cáo công việc tiếp "Chuẩn bị xe, về nhà cũ một chuyến."
Lục Dương "? ? Vâng "
...