⬅ Trước Tiếp ➡
Điện thoại vang lên hai tiếng liền có người nhận "Anh tư, anh thấy tin em nhắn chưa? Thật không nghĩ tới, đại thần Môt Viên Lê Ngọt em yêu thích nhất lại là chị tư, đúng là có duyên mà."
"Cái gì Môt Viên Lê Ngọt?"
Vẻ mặt cán bộ kỳ cựu Mặc Thời Đình ngơ ngác.
"Là tài khoản ID của chị tư ở trạm C, em đã nói với anh rồi.."
Biết anh là mạng 2G, Tống Vân Khuyết lập tức phổ cập kiến thức cho anh về "thành tích vĩ đại" của Cố Lê, rồi kể cả chuyện chương kết thúc của bộ truyện tranh bị đẩy lên hotsearch vì cho độc giả leo cây, nói hết toàn bộ.
Một hồi sau, lại nghe Mặc Thời Đình nói "Nói trọng điểm."
"Hả? Những cái này không phải trọng điểm sao?"
Tống Vân Khuyết có chút lơ mơ, vừa phản ứng lại, không khỏi vỗ một cái trán "Ai u, nhìn em này, tức đến chập mạch rồi, quên mất chính sự. Là như thế này, chị dâu đại thần được mời làm huấn luyện viên trong chương trình “Một nghìn mỹ nữ nổi tiếng”, ai ngờ trước nửa giờ ghi hình, Khâu Du Tâm kêu đổi người. A a a Tức quá đi mà Vì sao đêm nay tiểu gia mới nhận được tin chứ, nếu như sớm biết, em nhất định sẽ…"
"Được, tôi hiểu rồi."
Không có nhẫn nại nghe cậu ta tiếp tục líu ra líu ríu, Mặc Thời Đình lạnh lùng cúp điện thoại, nắm chặt điện thoại di động.
Hoá ra, cô không phải đi tham gia, mà là lấy thân phận đại thần truyện tranh đi làm huấn luyện viên, hơn nữa là vẫn chưa tham gia ghi hình...
"Ầm ầm nannan ."
Giữa bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng gầm lớn, ý thức được chuyện chỉ có như vậy, Mặc Thời Đình liền đứng dậy, sải bước chân dài nhanh chóng đi ra ngoài.
Đi tới Từ Đường dưới trời mưa lớn, Dung Hồ đứng canh gác ở cửa nhìn thấy anh, hơi có chút kinh ngạc "Cậu chủ?"
Mặc Thời Đình che dù, lạnh lùng nói "Mở cửa ra."
"Vâng ạ."
Dung Hồ lập tức nghe theo.
Một người vệ sĩ khác cũng cung kính tiến lên, cầm dù trong tay Mặc Thời Đình.
Cửa lớn Từ Đường vừa mở ra, Mặc Thời Đình liền nhanh chân đi vào.
Bọn vệ sĩ quay lại chỗ cũ.
Dung Hồ nhìn mưa rơi dần dần nhỏ lại, không khỏi nghiêm túc suy nghĩ, cậu chủ anh ta rốt cuộc cũng biết đau lòng rồi à?
...
Dưới ánh đèn sáng choang trong Từ Đường rộng lớn, Mặc Thời Đình đi vào, liền nhìn thấy hình ảnh cô gái quỳ gối trước bàn thờ.
Hình như cô đang đắm chìm trong trong thế giới của mình, cho dù bên ngoài sấm sét ầm ầm, cũng không hề ảnh hưởng đến cô.
Lẽ nào, cô không sợ sét đánh?
Đúng vậy, cô không phải là Đường Đường...
Đôi mắt Mặc Thời Đình nhíu lại, thoáng qua vẻ cô đơn.
Một tay bỏ vào túi đi tới, anh đứng sau lưng cô, từ trên cao nhìn xuống, mở miệng nói "Đứng dậy."
"..."
Cô gái không để ý đến anh.
Biết rõ cô đang rất giận anh, sắc mặt Mặc Thời Đình cũng không dễ nhìn, nhưng vẫn nhẫn nại tiếp tục “Được rồi, không phạt cô nữa , mau đứng dậy đi."
"..."
Vẫn không nhúc nhích.
Mặc Thời Đình thấy thế, không thể làm gì khác là gọi tên cô "Cố Lê "
Dứt lời, đưa tay vỗ bả vai cô.
Ai ngờ chỉ đụng nhẹ một chút, cơ thể cô gái đột nhiên lệch đi, ngã vào trong nệm tròn.
Mặc Thời Đình "..." .
Khá lắm, quỳ mà còn có thể ngủ?
Vốn định lay tỉnh cô, thế nhưng lúc này, lại một tiếng sấm sét vang lên, anh chợt thay đổi chủ ý, ôm ngang người lên.
May là trời thương, dọc đường trở về, chỉ có sấm chớp thỉnh thoảng phát sáng, mưa cũng đã ngừng.
Ôm cô trở về phòng, Mặc Thời Đình nhìn giường lớn rộng hai mét của mình, lại nhìn ghế sofa bằng da thật ở cách đó không xa, rồi lại nhìn bộ dạng ngủ say trong lồng ngực, cuối cùng quyết định để cho cô ngủ trên ghế sofa.
...
Sáng sớm hôm sau, Cố Lê đưa tay đánh vào cái lưng mỏi, vừa ngáp, vừa mở mắt ra.
Thấy chỗ mình đang ở không phải là Từ Đường, cô không khỏi có chút mơ hồ, theo bản năng nhìn xung quanh.
⬅ Trước Tiếp ➡