Thật hiếm thấy Đây là lần đầu tiên từ trước tới nay anh biểu lộ quan tâm cô như vậy.
Cố Lê hơi cảm động, nhưng đáng tiếc cảm động chỉ trong 1 giây, thì thấy anh nhéo mũi cô "Chưa xấu đi."
Cố Lê đẩy tay ra, mắt rưng rưng trừng anh "Mũi tôi thuần tự nhiên, đâu có thể dễ dàng xấu như vậy được?"
Thuần tự nhiên?
Mặc Thời Đình liếc cô, quả thật, không có bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ nào có thể tạo ra gương mặt đẹp như vậy.
Vì vậy cô mới dựa vào gương mặt đẹp này vào giới giải trí để đi mê hoặc hết tất cả đàn ông.
Nghĩ đến cô giấu diếm anh đi tham gia ghi hình gameshow tào lao, đáy mắt Mặc Thời Đình không khỏi lạnh xuống "Cố Lê "
Cố Lê còn đang xoa mũi, thì đột nhiên nghe giọng điệu của anh nghiêm túc gọi tên mình, không nhịn được thẳng sống lưng "Sao?"
"Phạm vào điều 101 gia quy nhà họ Mặc, nhất định phải bị phạt "
"Hả?"
Cố Lê bối rối.
Cô làm cái gì chứ? Phạm gia quy? Gia quy nhà anh ta nhiều vậy sao?
Mặc Thời Đình không giải thích, mà chỉ nâng tay phải lên.
Hai bảo vệ đi theo phía sau anh nhanh chóng tiến lên, bắt Cố Lê, kéo ra ngoài.
Cố Lê "? ? ?"
Vừa phản ứng lại, cô liền giãy dụa.
"Thả tôi ra "
"Mặc Thời Đình, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Mặc Thời Đình…"
May là lúc này nhân viên đã tan ca, đại sảnh trống rỗng, bằng không nháo trò này, nhất định sẽ vang động.
Mặc Thời Đình không để ý cô, dù có la rách cổ họng cũng không được gì, cuối cùng chỉ có thể mặc cho bọn họ mang mình lên xe.
Huhu, sớm biết như vậy, cô chắc chắn sẽ chạy trốn, đâu ngu ngốc đưa tới cửa, chờ anh đến hai giờ?
Huhuhụ..
Nhà cũ nhà họ Mặc.
Mặc Thiệu Viễn đang chuẩn bị ngủ, thì nghe thấy quản gia Quan vội vã chạy đến báo "Ông cụ không xong rồi, cậu chủ bắt giữ mợ chủ về."
Vừa nghe Cố Lê tới, ông cụ hưng phấn không nghe ra chữ ‘Bắt’, cười đến không khép miệng "Ôi, thằng nhóc hư đốn đó thông suốt rồi sao? Còn dẫn Tiểu Lê Tử về nhà cũ. Nhanh, lão Quan, mang áo khoác tới đây."
Thấy ông cụ cao hứng như vậy, bác Quan không đành lòng đả kích ông "Cậu chủ bắt nhốt mợ chủ vào Từ Đường rồi, nghe nói mợ chủ phạm vào gia quy, phải phạt."
"Cái gì? "
...
Biết Cố Lê bị giam, ông cụ liền ngồi không yên, lập tức chạy tới Từ Đường.
Bước tới cổng, hai hàng vệ sĩ nhìn thấy ông, lập tức cung kính một tiếng "Chàó, nhưng không cho vào "Xin lỗi, ông. Cậu chủ có lệnh, bất kỳ người nào cũng không được bước vào Từ Đường."
Tất cả bọn họ đều là tâm phúc của Mặc Thời Đình, chỉ phục vụ cho Mặc Thời Đình.
Không ngờ đến chính mình đường đường là chủ nhân ngôi nhà này, mà ngay cả Từ Đường cũng không vào được, ông cụ Mặc tức giận dậm gậy một cái, lớn tiếng mắng "Làm càn "
Bọn cận vệ đồng loạt cúi đầu "Ông cụ bớt giận "
Ông cụ càng tức "Tôi muốn vào, ai dám cản tôi "
Dứt lời, ông nhấc gậy lên, khí thế hùng dũng đi tới.
Bọn cận vệ đưa mắt nhìn nhau, không ai dám lên trước chặn ông.
Dù sao đây cũng chính là ông nội của Mặc Thời Đình, nếu như có bất kỳ sơ suất nào, bọn họ có mấy cái mạng cũng không đền nổi.
Hơn nữa, bên trong cửa khóa trái, bên ngoài không mở được.
Quả nhiên, thử mấy lần đều không ra mở được cửa lớn Từ Đường, Mặc Thiệu Viễn tức giận chửi ầm lên "Mặc Thời Đình, thằng nhóc hỗn xược này, nó nhốt Tiểu Lê Tử làm gì chứ?"
Không ai trả lời ông.
Từ Đường lớn như vậy, giọng nói của ông vốn không thể truyền đến tai Mặc Thời Đình được.
Ông cụ đương nhiên cũng biết điểm ấy, nhưng không từ bỏ ý định "Mặc Thời Đình, cháu đi ra đây cho ông Tiểu Lê Tử ngoan ngoãn nghe lời như vậy, con bé làm gì mà phạm gia quy chứ? Cháu ra đây nói ông nghe, con bé phạm vào cái gì? Này?"
"Cháu cứ làm đi Coi chừng vợ không còn, cho độc thân cả đời "
"Mặc Thời Đình nannan ."