⬅ Trước Tiếp ➡
Trên bàn là hơn nửa phần cháo và cơm mà cô chưa động đũa đến.
Lúc này Cố Tự Bắc có hơi đói bụng, anh cầm đũa lên ăn phần cơm bên cạnh ăn. Từ nhỏ anh đã được dạy bảo phép lịch sự, nhưng trong lần gặp này anh thực sự không còn cách nào để giữ bình tĩnh.
Anh ra cửa hít thở, anh sợ không thể tự mình mua đồ cho nên đã sớm sắp xếp người, lúc này có lẽ cũng sắp đến nơi, bất kể là Úc Tinh Ngữ có chịu hay không, ít nhất anh vẫn phải chuẩn bị đồ dùng cần thiết cho tối nay.
Anh vào phòng tắm xem qua, bên trong cũng không có đồ gì.
Anh bảo trợ lý đi mua những thứ cần mua trước, tiếp tục ăn nốt phần còn lại của món ăn.
Sau khi ăn xong, anh thu dọn bàn ăn, vừa vào phòng liền thấy Úc Tinh Ngữ cuộn tròn bên trong, mày nhíu chặt, xem ra trong người không được thoải mái.
Cố Tự Bắc nhíu mày, bế cô từ trên giường lên. Đặt sang chiếc ghế bên cạnh.
Khi Úc Tinh Ngữ bấp bênh dựa vào ghế, cô mới mở đôi mắt nhắm nghiền ra, lông mi khẽ run nhìn anh. Cô cảm thấy ánh đèn trong phòng hơi chói.
Cố Tự Bắc vén tấm mền ra, hỏi cô "Em cứ ngủ như vậy sao?"
Cô "Tôi không để ý."
Cố Tự Bắc đột nhiên cười.
“Em không để ý à?” Người phụ nữ này có bệnh ám ảnh nghiêm trọng với sự sạch sẽ, đồ đạc gì cũng phải sắp xếp ngăn nắp, khi Cố Tự Bắc cưới cô, anh đã nhìn thấy chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của cô rất nhiềụ
Thực sự không quan tâm.
Cô chỉ muốn về nhà Hiện tại không thể về nhà, để ý những thứ này có ích lợi gì.
Ném tấm mền trong suốt vào thùng rác, anh lục lọi vali của cô. Bây giờ là mùa xuân, còn chưa đến thanh minh, thời tiết có thể lạnh bất cứ lúc nào, mà cô chỉ mang hai bộ quần áo này ra ngoài?
Anh không nghĩ cô sẽ ra ngoài mua quần áo một mình.
Cố Tự Bắc trực tiếp lấy quần áo của cô ra, ném lên giường.
"Tôi đã nhờ người mua đồ nhưng chắc không đến đây nhanh được, em lót tạm cái này lên giường đi, muốn nghỉ ngơi thì nằm xuống."
Úc Tinh Ngữ cực kỳ phản kháng "Không được."
Cô sợ làm nhăn quần áo của mình.
Cố Tự Bắc nhìn cô khoanh chân ngồi trên ghế, trong lòng không hiểu sao lại có chút tức giận, thầm trách trợ lý mang đồ đến quá chậm.
Lúc này, người đã đến.
Cố Tự Bắc đi ra mở cửa.
Trình Mộ nhờ người mang đồ vào.
Khi những người khác đang dọn đồ vào trong nhà, anh ta hỏi rất nhiều “Thiếu gia, người trong nhà hỏi ngài khi nào thì về."
Trình Mộ là con trai của bảo mẫu nhà họ Cố, khi mẹ anh ta bị đột quỵ, nhà họ Cố không chỉ hỗ trợ chi phí chữa bệnh mà còn chu cấp cho Trình Mộ học hết đại học.
Trình Mộ còn là bạn chơi của Cố Tự Bắc từ khi anh còn nhỏ, mặc dù Cố Tự Bắc cũng có một chút tính khí của thiếu gia, nhưng anhvẫn rất hòa nhã với người khác, Trình Mộ sẵn sàng đi theo anh, và đã đi theo làm việc cho anh sau khi tốt nghiệp đại học.
Mấy tháng nay Cố Tự Bắc đi nước ngoài, gần đây có một dự án lớn sắp triển khai, lại đột nhiên trở về Trung Quốc khiến trong lòng anh ta có chút kinh ngạc. Và những thứ anh bảo mua chủ yếu là đồ của phụ nữ.
Thiếu gia đây là có người mới?
"Tạm thời không có."
Anh lại nói với Trình Mộ "Chuyện ở đây đừng nói cho người trong nhà biết."
Trình Mộ nhìn thoáng qua cửa phòng, bên trong đèn sáng, không biết người bên trong là như thế nào. Nhưng người có thể khiến thiếu gia yêu hẳn là không bình thường đúng không?
Dù nó có tệ đến đâu thì cũng phải tốt hơn cái trước.
Vợ cũ của thiếu gia. ..Gia cảnh tuy không tồi nhưng dù sao cũng lớn lên ở nông thôn nên đương nhiên không bằng những cô gái con nhà gia giáo. Thiếu gia cần chính là người thông tình đạt lý,mà người phụ nữ lấy lại kiệm lời, mờ nhạt.
⬅ Trước Tiếp ➡