⬅ Trước Tiếp ➡
Dù sao đây cũng là lần đầu bọn họ gặp mặt.
Thịnh Hi Minh nhìn nụ cười của cô, bất giác chồng lên bóng dáng xinh đẹp sâu thẳm trong tâm trí của mình.
Giống!
Rất giống!
Thịnh Hi Minh vô cùng kính động, ánh mắt sắc bén nhìn cô tràn đầy ánh sáng.
"Xin chào, tôi tên là Tô Thiên Từ."
Chỉ một câu nói đã dập tắt sự hưng phấn trong lòng ông.
Không phải cô ấy ...
Cô ấy từng phá thai sao?
"Thịnh Hi Minh."
Thịnh Hi Minh lập tức đưa cho cô một tấm danh thiếp.
Tô Thiên Từ biết ông, cô trực tiếp đi vào chủ đề.
Thịnh Hi Minh bận tối mặt tối mũi, nếu người khác tới tìm ông, ông nhất định sẽ không gặp,
Nhưng cô gái này trông rất giống người đó!
Sau khi hiểu được câu chuyện của cô, Thịnh Hi Minh đành ép chuyện kia xuống.
Sau khi bàn về vấn đề này, Thịnh Hi Minh ngập ngừng hỏi: "Có thể hơi đường ngột một chút khi hỏi điều này, nhưng tôi thấy cô rất giống một người bạn tốt của tôi, không biết mẹ cô tên là gì?"
Tô Thiên Từ đã sớm đoán được điều này, nghe đối phương hỏi vậy, cô cũng không trả lời ngay.
Thịnh Hi Minh cho rằng cô mất hứng nên vội xua tay: "Nếu không tiện..."
"Tô Hàm."
Thịnh Hi Minh sửng sốt, cái tên này hoàn toàn xa lạ ...
Nhưng ông vẫn có chút không cam lòng hỏi tiếp: "Cô theo họ mẹ?"
"Đúng vậy, tôi không có cha."
Nghe cô vậy, trong lòng Thịnh Hi Minh cũng đã sáng tỏ, ông cũng không hỏi thêm nữa, sau khi kiểm tra thời gian, ông yêu cầu rời đi.
Tô Thiên Từ đi theo ông lên công ty luật trên lầu, sau khi xử lý xong công việc của mình thì cẩn thận lật từng trang hai tập tài liệu.
Để lại thông tin liên lạc của mình, Tô Thiên Từ đi xuống lầu, sau đó bước vào một trung tâm mua sắm gần đó.
Sau khi gả vào nhà họ Lệ, ngoài đống quần áo không dùng được do Đường Mộng Dĩnh chọn giúp cô, cô cũng chỉ còn một bộ dùng được, bây giờ đương nhiên phải mua một số đồ dùng.
Mua sắm xong về đến nhà đã hơn năm giờ chiều.
Vừa về đến nhà, Tô Thiên Từ nhận được một cuộc gọi.
Số lạ.
"Xin chào."
"Hi ~" Giọng nói trong sáng, ấm áp như ánh mặt trời truyền qua điện thoại.
"Lục Diệc Hàn?"
"Bingo ~ này, mới hai năm không gặp, cậu đã thông minh hơn rất nhiều.”
"Tra được rồi sao?"
“Đương nhiên, cậu kiểm tra Weibo đi.” Lục Diệc Hàn nói.
Cô mở tính, nhấp vào Weibo.
Tô Thiên Từ phát hiện "Chuyện của Liễu An An" đã đứng đầu chủ đề, thứ hạng hot search là "Cháu ngoại Đường gia", "Liễu An An phá thai", v.v.
Tô Thiên Từ nhìn lướt qua thì nhận ra rằng, những thông tin đó cô đều biết hết rồi.
"Trời đất.” Tô Thiên Từ sửng sốt hỏi: "Cậu đào những thứ này ở đâu vậy? Giỏi thật! Cô ta phá thai khi còn học cấp ba? Tại sao mình không nghe ai nhắc đến?"
"Nói nhảm, sao cậu biết chuyện của cô ta được? Hồi cấp ba, ngoại trừ chơi cậu còn biết cái gì?" Lục Diệc Hàn dội cho cô một gáo nước lạnh.
Tô Thiên Từ bật cười, trong lòng vô cùng thoải mái.
"Tuy nhiên, đúng là nhìn không ra, vậy mà cậu lại là nữ đại gia bị thất lạc, thế nào? Cảm giác lật ngược tình thế không tệ lắm đúng không?"
"Cũng tạm, dù sao cũng mạnh hơn tên người dây như cậu nhiều.”
Lục Diệc Hàn cười cười, cũng không để trong lòng, ngược lại cảm thấy vô cùng thân thiết.
"Khi nào mới mời bạn thân ăn một bữa đây?"
"Hử... Mình mời? Mình còn nhớ hồi cấp ba cậu còn nợ mình một bữa đồ nướng đó!”
“Mẹ kiếp, cậu nhớ dai thật, đã bao lâu rồi?” Lục Diệc Hàn ôm trán.
“Muốn trốn nợ hả?” Khóe môi Tô Thiên Từ cong lên, nửa người ngã trên sô pha trong phòng khách, thư thái không thể tả được.
Tính cả kiếp trước lẫn kiếp này, đây là giây phút thoải mái nhất của cô.
⬅ Trước Tiếp ➡