⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc lão phu nhân nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại của Bạch Khanh, thở dài "Thật không ngờ, con bé này học được nhiều thứ như vậy.”
Bạch Khanh xấu hổ "Bà nội, kỳ thật đây là tay nghề gia truyền của cháu, tuy rằng ba mẹ cháu đều là Bác sĩ Phương Tây, nhưng ông ngoại cháu là Bác sĩ Phương Đông, cháu cũng chỉ theo ông ấy học một ít mà thôi, thật không ngờ có thể có tác dụng."
“Đừng khẩn trương, không phải bà nội hoài nghi con." Mặc lão phu nhân thương tiếc nói “Bà nội là cảm thấy, con gả cho Mặc Kiêu thật sự làm chậm trễ con, bằng không với tài hoa của con, muốn bay cao bao nhiêu cũng được.”
Bạch Khanh khẽ đỏ hoe mắt.
Cô biết trong cả gia tộc Mặc, bà Mặc là người hiểu cô nhất.
"Nếu không phải vì con quá yêu Mặc Kiêu, thì sao lại hy sinh nhiều như vậy?" Bà Mặc thở dài cảm thán, "Đáng tiếc, Mặc Kiêu nó chẳng hiểu gì cả, cũng chẳng hay biết."
"Bà nội, bà đừng nói cho anh ấy biết, cháu không muốn tạo gánh nặng cho anh ấy." Bạch Khanh khẩn cầụ
"Được rồi, bà không nói." Bà Mặc vô cùng thấu hiểu, "Bạch Khanh, con và Mặc Kiêu kết hôn đã ba năm rồi, sao vẫn chưa có tin vui gì vậy?"
Bạch Khanh đỏ mặt "Bà nội, cháụ.."
"Con đừng nghe nó, nó nói không sinh là không sinh à?" Bà Mặc nghiêm túc nói "Sớm sinh con, trói buộc nó lại, cho dù sau này Vân Tử Du quay lại cũng chẳng là đối thủ của con."
Bạch Khanh gượng cười.
Thực ra Vân Tử Du đã quay lại.
Hơn nữa, cho dù cô có sinh con, cũng không phải là đối thủ của Vân Tử Dụ
Bởi vì Mặc Kiêu, còn lạnh lùng và vô tình hơn họ tưởng tượng.
Bạch Khanh bắt mạch cho bà Mặc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nở nụ cười "Tình trạng của bà nội quả nhiên đã tốt hơn rất nhiềụ"
"Tốt vậy thì tốt, bà còn muốn sống thêm vài năm để nhìn Bạch Khanh của chúng ta sinh ra một bé Bạch Khanh nữa." Bà Mặc hiền từ và đầy hy vọng mỉm cười.
Bạch Khanh cười cười "Vâng."
Bạch Khanh trò chuyện với bà Mặc một lúc, rồi chuẩn bị rời đi.
Cô bước ra khỏi phòng bà Mặc thì gặp được Thẩm Vãn.
Mẹ ruột của Mặc Kiêụ
"Mẹ." Bạch Khanh luôn luôn cung kính với Thẩm Vãn.
Thẩm Vãn không giống như những bà mẹ chồng thông thường.
Bà không phải là kiểu bà mẹ chồng khó tính, nhưng cũng không phải là người quá nhiệt tình.
Bà lạnh lùng, thờ ơ.
Tuy nhiên, bà chưa bao giờ nói lời cay nghiệt hay coi thường Bạch Khanh.
Thực ra Bạch Khanh cảm thấy như vậy rất tốt.
Vì vậy đối với Thẩm Vãn, cô luôn vô cùng tôn kính.
"Ừm." Thẩm Vãn là một dạng phụ nữ mạnh mẽ, hơn 40 tuổi, mặc vest công sở và giày cao gót, vẫn đang miệt mài cống hiến cho công ty luật của mình.
"Con đến thăm bà nội." Bạch Khanh đáng yêu và ngoan ngoãn như một chú thỏ nhỏ.
Thẩm Vãn thực ra rất thích Bạch Khanh, chỉ là bà không quen thể hiện cảm xúc của mình.
Điểm này, rất giống với Mặc Kiêụ
Tuy nhiên, Thẩm Vãn là thương yêu và quý mến Bạch Khanh.
Cô gái mềm mại, trắng trẻo, trong sáng như ngọc.
"Mẹ mang về một ít cua gạch, tối nay cùng ăn nhé." Thẩm Vãn giọng điệu lạnh nhạt nói.
Đây là quà khách hàng tặng bà.
Bà không muốn nhận.
Nhưng nghĩ đến con dâu thích ăn, nên bà nhận.
Bà còn định gọi điện thoại, kêu Mặc Kiêu mang Bạch Khanh tới ăn cơm tối.
Không ngờ Bạch Khanh đã đến.

⬅ Trước Tiếp ➡