⬅ Trước Tiếp ➡
16.2: Mẹ, người như vậy rất dễ mất đi con. Động tác Kỷ Khanh bay nhanh, nhưng giọng nói lạnh nhạt, giống như hết thảy đều ở trong lòng bàn tay. “Điểm này có thể nói rõ cái gì!” Mạc Triệu Nam hợp tác với Kỷ Khanh vài lần, Kỷ Khanh tuyệt đối sẽ không nói chuyện vô nghĩa không liên quan. “Chứng minh video này đã trải qua xử lý, nơi quay chụp video là ở địa phương ánh sáng rất tối, hoặc là đêm tối, Kỷ Ái bị bắt cóc không đến 5 tiếng, chứng minh video là quay chụp vào ngay lúc ấy, cũng không phải vừa mới quay, tôi vừa mới tra xét một chút nơi âm u ẩm ướt gần đó, cũng chỉ có ba chỗ này!” Nói xong màn hình máy tính biểu hiện ra một vị trí địa lý. Kỷ Ái là vội vàng tới hiện trường, trời chưa sáng đã ra cửa, lúc ấy vệ sĩ đều rất buông lỏng, lúc này mới để bọn bắt cóc kia chui chỗ trống. “Phạm vi vẫn là quá lớn!” Đôi mắt Mạc Triệu Nam sáng ngời, chỉ thông qua một chút manh mối đã có thể phân tích ra nhiều như vậy, quả nhiên là không thể khinh thường. “Bức tường trên video đã bắt đầu bong ra từng màng, gạch bên trong là màu xám, mà ở nơi đócó năm chỗ dùng loại gạch này, nếu tiến hành sàng lọc xử lý so sánh với vị trí đã khóa định lúc trước, chỉ có hai chỗ này!” Nói xong trên hình ảnh xuất hiện hai chỗ đánh dấu! “Người đâu, lập tức phái người qua!” Mạc Triệu Nam thật là kích động, không chỉ anh, mọi người đều thật kích động, ai có thể nghĩ đến, chỉ dựa vào một đoạn video là có thể tìm được địa điểm ẩn nấp của đám người kia! “Mẹ, không đúng!” Giọng nói Tiểu Nguyên lập tức làm biểu tình mọi người dừng lại. “Khoảng thời gian trước lúc con học hóa học ô nhiễm, con cũng có điều tra chênh lệch của thành phố này, gần nơi này có một xưởng tinh luyện, hơn nữa quy mô rất lớn, cho nên không khí nơi này là không thích hợp loài nhện lui tới, không phải loại nhện này thích ăn gián sao, loại địa phương này ô nhiễm nghiêm trọng, đâu ra con gián!” Đứa nhỏ phân tích đến đạo lý rõ ràng. Chỉ chốc lát sau giọng nữ kia lại vang lên lần nữa, “Có đạo lý, mẹ ngược lại xem nhẹ, loại trừ chỗ có xưởng tinh luyện, cũng chỉ còn một nơi!” “Được, người tới, mau đi địa điểm này!” Mạc Triệu Nam nói xong vội vàng chỉ huy. “Con học thứ này từ lúc nào, nhà trẻ còn học cái này à?” Kỷ Khanh nhướng mày. “Tự học không được sao!” Tiểu Nguyên thè lưỡi. “Dù sao lần này Tiểu Nguyên là giúp đại ân, chờ lát nữa nhiệm vụ kết thúc, chú mời cháu ăn ngon.” “Cháu muốn ăn hamburger và khoai tây chiên!” Đôi mắt Tiểu Nguyên lập tức sáng ngời. “Được thôi!” Mạc Triệu Nam nói xong đã bắt đầu sửa sang lại trang bị của mình. “Anh tự mình đi qua sao?” Kỷ Khanh không nghĩ tới Mạc Triệu Nam muốn tự mình đi qua. “Không biết trong tay đám người kia có vũ khí tính sát thương gì, tôi cần thiết tự mình đi qua.” Mạc Triệu Nam đội mũ lên, sửa sang lại một chút, “Bên này liền phiền toái cô tọa trấn.” “Không thành vấn đề, thiết bị liên lạc đã chuẩn bị sẵn sàng, có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.” “Ừ, tôi đi đây.” “Ừ!” Kỷ Khanh nhìn đoàn người bọn họ đi ra ngoài, nhấp khóe miệng. Mà biểu hiện vừa rồi của Kỷ Khanh đã làm người quen biết cô lúc trước chấn động, bình tĩnh khách quan, nhịp nhàng ăn khớp, còn phản ứng thật nhanh chóng, đây hoàn toàn không dính líu gì với Kỷ Khanh lúc trước. “Khanh Khanh, con học thứ này từ khi nào, trước kia đều không biết.”
⬅ Trước Tiếp ➡