Chương 32
15.2: Kỷ Khanh có gai, tiểu gieo họa tới. “Lại nói, chồng tôi chỉ có hơn chứ không hề kém hơn anh ta, tôi cần thiết cướp anh ta sao?” Dư quang đôi mắt Kỷ Khanh thấy rõ ràng thân thể Thẩm Mục Thanh cứng đờ, khóe miệng nổi lên ý cười lạnh. Tiểu Nguyên ở trên xe đã cầm di động của mình tra xét tư liệu nhà họ Kỷ, chỉ là cậu không nghĩ tới, lại kiếm được một ít tin tức trước kia. “Nhà họ Kỷ đột nhiên xảy ra biến cố, chị gái bị vứt bỏ, em gái hoành đao đoạt ái!” Tiểu Nguyên bĩu môi, mẹ đây là bị quăng sao? Người đàn ông này lớn lên ngược lại không tồi, mắt bị mù sao, mẹ cậu rõ ràng bộ dáng càng xuất sắc hơn, còn có, đây mà em gái cái gì, có người em gái nào như vậy sao? Có em gái đoạt chồng chưa cưới của chị mình sao? Chỉ là tuy trên báo chí nói đồng tình với Kỷ Khanh, nhưng càng nhiều vẫn là từ chúc mừng, Tiểu Nguyên xem đến không muốn ăn cơm. Nhưng cũng may mắn, mẹ không có ở bên nhau với gã đàn ông như vậy, chậc chậc…… quả nhiên vẫn là ánh mắt ba tốt. Nghĩ đến Mạc Thất, Tiểu Nguyên duỗi tay chống cằm, nhìn ngoài cửa sổ, rốt cuộc mẹ và ba là quen như thế nào, rốt cuộc chân ba lại là làm sao, chủ yếu chính là, Tiểu Nguyên xem như đã nhìn ra, người ba này là rất muốn theo đuổi mẹ lần nữa, nhưng hiện tại mẹ hoàn toàn là lười phản ứng ba, ôi…… Cậu quả nhiên không hiểu thế giới người lớn, thật phức tạp. Xe chậm rãi lái vào nhà họ Kỷ, lúc Tiểu Nguyên tiến vào phòng khách, tất cả mọi người cảm thấy đứa nhỏ này lớn lên quá xinh đẹp. Đặc biệt là đôi mắt gần như là màu xám khói kia, đặc biệt hút mắt, mặc sơ mi trắng, quần đen, giày da nhỏ, tóc có chút xoã tung, ngũ quan đặc biệt tinh xảo, môi hồng răng trắng, lúc nhìn thấy Kỷ Khanh, cười cực kỳ xán lạn. “Mẹ --” Tiểu Nguyên gọi xong trực tiếp bổ nhào vào trong lòng ngực Kỷ Khanh. Năm đó lúc Kỷ Hành Sơn đẩy Kỷ Khanh ra ngoài, hoàn toàn chưa từng gặp qua bộ dáng người đàn ông kia, bộ dáng Tiểu Nguyên không quá giống Kỷ Khanh, rõ ràng chính là càng giống người đàn ông kia hơn, chẳng lẽ bộ dáng của người đàn ông kia xuất sắc như vậy? Kỷ Hành Sơn một bụng ý nghĩ xấu, lại không biết đang cân nhắc cái gì. “Đây là ông ngoại con.” Kỷ Khanh chỉ Kỷ Hành Sơn, hoàn toàn làm lơ Triệu Lâm. “Ông ngoại.” Tiểu Nguyên tự nhiên nguyện ý phối hợp Kỷ Khanh. “Tốt tốt tốt!” Tuổi của Tiểu Nguyên không chênh lệch lắm với con trai nhỏ của ông, khuôn mặt Kỷ Hành Sơn lập tức lộ vẻ ra ý cười, bên trong nếp nhăn giống như đều mang theo ý cười tràn đầy. “Đây là chú Thẩm của con.” Kỷ Khanh trực tiếp lướt qua Triệu Lâm, chỉ Thẩm Mục Thanh. “Mẹ, con đã thấy chú ấy? Chào chú Thẩm, cháu là Tiểu Nguyên.” Tiểu Nguyên đối với chuyện giả vờ non nớt giả vờ đáng yêu này, hoàn toàn là dễ như trở bàn tay. Thẩm Mục Thanh không nghĩ tới, con trai Kỷ Khanh sẽ đáng yêu hiểu chuyện như vậy, tưởng tượng đến đây là con của cô và người khác, trong lòng Thẩm Mục Thanh luôn cảm thấy không được tự nhiên. “Đứa nhỏ này, sao con lại từng thấy chú Thẩm được.” Kỷ Khanh thấy được đôi mắt hưng phấn của con trai, bỗng nhiên hiểu rõ, đứa bé đầu gấu này đang nổi lên tâm tư đùa dai, có phải nó phải hiện được chuyện gì không. Đối với con trai trưởng thành sớm sớm thông tuệ, Kỷ Khanh là vui mừng nhưng vẫn lo lắng. “Từng thấy trên báo, dì bên cạnh chú có bộ dáng giống mẹ như đúc, con nhớ rất rõ ràng.” Tiểu Nguyên chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp.