⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Sắt Sắt nói với tốc độ rất nhanh, cô đã cố nén cảm giác muốn bắn nước ra rồi mà thiếu niên nghe xong lại đâm lưỡi mạnh hơn.
Lép nhép lép nhép...
Hai mắt Tần Duy An càng ngày càng sáng như đang mong đợi điều gì đó, lưỡi càng đâm càng nhanh như đang trêu đùa.
"A!"
Sau tiếng thét chói tai, tiếng nước chảy xì xì vang lên bên tai ba người.
Giờ đây, cả người Diệp Sắt Sắt co rút như bị giật điện: "Sướng quá... Ư ư... Tiểu ra rồi... tiểu ra rồi..."
"Giờ cô còn nói mình không dâʍ đãиɠ ư?" Tần Ứng nắm lấy cằm cô, bắt cô phải nhìn vào miệng huyệt dâʍ đãиɠ mỹ miều của mình: "Sao nào? Cháu cô liếm cô sướng thế cơ à? Sướng đến nỗi chảy nước vương vãi luôn này?"
Mật dịch phun tung tóe, làm ướt ga trải giường lẫn môi và mặt thiếu niên.
Tần Duy An ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của Diệp Sắt Sắt. Yết hầu cậu bất giác khẽ lăn, cậu tiếp tục liếm môi: "Chẳng có vị gì nhỉ?"
"Không... Không phải... Không... Hu hu..."
Diệp Sắt Sắt muốn phản bác lại nhưng nét mặt bỗng trở nên hoảng hốt.
Chẳng nhẽ cô là đứa dâʍ đãиɠ, là còn đàn bà phóng túng dâʍ ɭσạи thật ư?
Chảy nước dâʍ nhiều quá...
Cô hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi.
Sướng quá... bị liếm cửa mình... bị cᏂị©Ꮒ...
Hình như lúc đó cô suиɠ sướиɠ lắm, chẳng hiểu sao trong lòng lại cảm thấy thật mãn nguyện, ngọn lửa du͙© vọиɠ đốt cháy toàn bộ sự bất an của cô.
Vẻ mặt say mê cơ thể cô của thiếu niên càng khiến Diệp Sắt Sắt luôn tự ti về thân phận của bản thân, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người khác bắt đầu cảm thấy thỏa mãn trong bụng.
"Cô ơi..." Tần Duy An khép ngón trỏ và ngón giữa lại và quẹt vào lỗ huyệt vừa sướng rơn đến mức phun nước, vẫn còn đang chảy nước ròng ròng rồi dí vào chóp mũi Diệp Sắt Sắt.
Ánh mắt Tần Duy An đầy ác ý: "Cô có muốn ngửi xem nước dâʍ của cô có vị gì không ạ?"
Diệp Sắt Sắt nhíu chặt mày, ánh mắt thể hiện một chút kháng cự nhưng mùi lạ đã len lỏi vào mũi cô.
Không có mùi khai như cô tưởng, chỉ là hình như do chảy ra từ tiểu huyệt nên mới tưởng tượng ra có mùi khai.
Ừng ực!
Vì tưởng tượng ấy mà miệng huyệt ướt nhẹp lại có một dòng nước ấm chảy ra. Mật dịch làm cả đùi trong ướt đẫm, trông vô cùng gợϊ ȶìиᏂ.
Tần Duy An thấy Diệp Sắt Sắt đỏ mặt, thở hồng hộc thì nhân cơ hội đút ngón tay vừa quẹt vào nước dâʍ vào miệng người phụ nữ.
"Ưm!"
Môi Diệp Sắt Sắt vốn đã có màu hồng phớt, bây giờ chẳng biết tại sao nó lại càng đỏ thắm hơn: "A... Hức ưʍ... Không..."
Có một mùi thoang thoảng nào đó tràn ngập cả khoang miệng.
"Vị của nó thế nào hả cô? Cô nuốt thử xem nước dâʍ của cô có ngon không?" Tần Duy An bắt chước động tác giao hợp rút tay ra vào một cách bừa bãi trong miệng Diệp Sắt Sắt.
"Ưʍ... A..." Mấy sợi chỉ bạc chảy xuống bên mép Diệp Sắt Sắt, ánh mắt cô cũng bắt đầu trở nên mơ màng.
Tần Duy An thấy nét mặt Diệp Sắt Sắt nom đã dần chìm đắm bèn rút tay về, nhanh chóng đưa xuống lỗ dâʍ của cô mình lại. Cậu vuốt ve miệng huyệt của cô lúc mạnh lúc nhẹ bằng ngón tay chai lỳ vì vận động của mình.
"Hυyệŧ của cô màu hồng nhạt này... Cái lỗ cứ khép lại rồi mở, chảy nước mãi thôi..."
Vành tai Diệp Sắt Sắt đỏ ửng. Cô cắn môi, mặt mày nóng bừng.
Tần Duy An vừa nói vừa đút ngón giữa vào hoa huyệt non nớt, khít chặt: "Trong huyệt dâʍ của cô nóng quá... Cứ co lại liên hồi, nó đang mút đầu ngón tay của cháu này..."
Hễ Tần Duy An nói câu nào là hoa huyệt của Diệp Sắt Sắt siết lại câu đó: "Đừng... Đừng gọi tôi là cô..." Cô chịu không nổi, phía dưới nóng như lửa, nó đang rạo rực lên rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡