Chương 12
Sợ vì điều gì, chẳng cần nói cũng hiểụ
"Thẩm Ngưng, quả nhiên là cô ra tay với Nhược Sương." Lục Cảnh Sâm nhìn Lý Nhược Sương đang hoảng loạn, ánh mắt dịu dàng bao nhiêu thì khi nhìn sang Thẩm Ngưng lại lạnh lẽo âm trầm bấy nhiêụ
"Tôi ra tay? Là cô ta nói vậy sao?" Trái tim Thẩm Ngưng rỉ máu, khi cô nhìn thấy người đàn ông mình yêu suốt năm năm đang dùng ánh mắt khinh bỉ hơn cả nhìn rác rưởi để nhìn mình, nước mắt cô đã lặng lẽ dâng lên trong hốc mắt.
Cổ họng như bị một vật nhọn đâm vào, đau đến nghẹn lại.
Và trái tim đã từ lâu bị hắn lạnh lùng đóng băng giờ đây như bị phủ thêm một tầng băng giá. Dù cố gắng thế nào, cô cũng không thể thoát khỏi lớp sương lạnh ấy.
"Trừ cô ra thì còn ai nữa? Cô còn dám chối sao?" Lục Cảnh Sâm dỗ dành xong cho Lý Nhược Sương yên tâm nghỉ ngơi, đắp lại chăn cẩn thận cho cô ta, sau đó đột ngột quay người, từng bước ép sát Thẩm Ngưng.
Ánh mắt hắn sắc bén như lưỡi dao, lửa giận ngút trời. Gương mặt từng chiếm trọn trái tim Thẩm Ngưng nay trở nên đáng sợ đến tột cùng.
Cả cơ thể tỏa ra khí lạnh như địa ngục, như ác quỷ đến từ cõi chết.
Ngay cả Đường Túc, người đã theo Lục Cảnh Sâm nhiều năm, cũng không khỏi rùng mình trước vẻ mặt âm u của hắn.
Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ phu nhân đụng vào người phụ nữ mà tổng giám đốc nâng niu như sinh mạng, lần này e là không dễ dàng thoát được.
"Thẩm Ngưng, tôi hỏi cô lần nữa, có phải cô ra tay đẩy Nhược Sương không?"
Giọng nói của Lục Cảnh Sâm lạnh đến cực điểm, cố kìm nén cơn giận đang bùng lên trong lồng ngực.
Thẩm Ngưng nhìn vào ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn của hắn, chỉ cười nhạt đầy chua xót, sau đó cất lời khiến đến cả Đường Túc cũng phải lo lắng thay cho cô.
"Lục Cảnh Sâm, tôi cũng hỏi anh lần cuối, đứa bé trong bụng cô ta... Có phải là của anh không?"
Ánh mắt cô rực cháy nỗi u uất, đau đớn nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt, ánh nhìn dừng lại nơi bờ môi mím chặt lạnh lùng kia.
Cô bắt đầu hoảng hốt, bàn tay buông thõng hai bên siết chặt lấy vạt áo mà không hề hay biết.
Thật ra, câu hỏi ngu ngốc này... Cô đã sớm biết đáp án từ lúc Lý Nhược Sương tuyên bố chủ quyền với cô.
Nhưng đến lúc này, trước mặt Lục Cảnh Sâm, cô vẫn muốn nghe một câu trả lời... Mà bản thân hy vọng.
Hy vọng hắn sẽ phủ nhận.
Nhưng điều đó là không thể. Lý Nhược Sương là người mà hắn nâng niu nhất, đứa bé trong bụng cô ta... Sao có thể không phải là con hắn?
Chát...
Một cái tát mạnh như trời giáng đập thẳng vào mặt Thẩm Ngưng, khiến cơ thể nặng nề vì mang thai của cô không kịp tránh, ngã nhào sang bên.
Ngay khoảnh khắc thân thể yếu ớt đó đổ xuống đất, Thẩm Ngưng mới cảm thấy sợ.
Nước mắt dâng lên trong khóe mắt, đôi tay run rẩy ôm chặt lấy bụng, cố gắng bảo vệ sinh linh bé nhỏ đang hình thành trong cơ thể mình, sinh linh đã có nhịp tim, có hơi thở, đã biết nghịch ngợm đá bụng mẹ mỗi khi vui.
Nhưng cú tát ấy của Lục Cảnh Sâm là cú tát dốc toàn lực, cô... Không thể nào bảo vệ nổi.
Tuyệt vọng bao trùm, cô nhắm chặt mắt lại.
Trong đôi mắt tối sầm ấy, không ai thấy được những giọt lệ đang cố gắng bị nuốt ngược trở vào.