⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 31

kịch hay này ngay lập tức.
Ban đầu, cô ta chỉ không chấp nhận việc gia đình có thêm một người giành lấy sự chú ý của cha mẹ, sau khi gặp Cố Thanh, thái độ lạnh lùng, khinh thường của cô ấy càng khiến Cố Nhược bực bội.
Thêm vào đó, Cố Thanh không hề lấy lòng cô ta như cô ta tưởng tượng, vì vậy Cố Nhược ngày càng ghét cô ấy.
Nhưng những thủ đoạn không đứng đắn như thế này, không thể do cô ta nghĩ ra được.
Cố Nhược nhíu mày, làm ra vẻ khó nghĩ: “Tôi cũng không có cách nào, hay là tôi hỏi bạn tôi nhé, cô ấy luôn có nhiều ý tưởng.” Lục Cảnh Minh làm sao mà không biết những suy tính quanh co trong lòng Cố Nhược, chỉ là lười vạch trần cô ta.
Cậu ta hờ hững “Ừ” một tiếng.
Cố Nhược cầm điện thoại lên giả vờ nhắn tin.
Một lát sau, cô ta mừng rỡ: “Cô ấy trả lời rồi.” Cố Nhược cầm điện thoại, vẻ mặt như đang đọc tin nhắn rất nghiêm túc, nhưng thực chất màn hình lại trống trơn.
Một lúc sau, cô ta mới nói với Lục Cảnh Minh: “Bạn tôi nói, bảo chúng ta tìm cách vu oan cho chị tôi, nói là chị ấy ăn trộm đồ gì đó.
Lục gia danh tiếng lẫy lừng, chắc chắn không thể chấp nhận một cô con dâu như vậy, phải không?
Thêm vào đó chị tôi đã lừa dối về bằng cấp, như vậy, các anh sẽ có lý do để hủy hôn.” Lục Cảnh Minh nghe vậy, dựa vào lưng ghế, nhìn Cố Nhược với ánh mắt đầy ẩn ý hồi lâu.
Cố Nhược chạm ánh mắt với cậu ta, vô thức chột dạ, cô ta mím môi có vẻ khó xử: “Lục thiếu gia cũng thấy cách này không được quang minh chính đại phải không?
Không sao, tôi sẽ từ chối bạn tôi ngay.” Lục Cảnh Minh nhìn vẻ giả tạo của cô ta, khịt mũi lạnh lùng trong lòng, đúng là một chiêu “tưởng tượng ra bạn bè” hoàn hảo.
Thật là giả dối.
THẬP LÝ ĐÀO HOA Nhưng cậu ta đã chọn cách ngầm đồng ý: “Đạt được mục đích là được, cần gì phải quang minh chính đại.” Sau khi bàn bạc xong, Lục Cảnh Minh không muốn ở lại lâu với Cố Nhược, tùy tiện tìm một lý do để rời đi trước.
Ra khỏi nhà hàng, cậu ta lấy điện thoại ra gọi cho bạn thân Dương Bân.
Bên kia nhanh ch.óng bắt máy: “Sao vậy, Minh ca?” Lục Cảnh Minh nói thẳng vào vấn đề: “Chuyện lần trước nhờ cậu, bảo cậu điều tra cô gái đã cứu tôi hôm đó, có tin gì chưa?” -------------------------------------------------- Nói đến chuyện này, Dương Bân chậc một tiếng: “Không phải tôi không muốn giúp cậu điều tra, là thông tin cậu cung cấp quá trừu tượng đi?
Cái gì mà giọng nói dịu dàng, xinh đẹp, tóc đen dài, mấy người như vậy tяên phố nhan nhản.
Hơn nữa, đoạn đường đó lại không có camera giám sát, chỉ dựa vào mấy chữ của cậu, bảo tôi tìm kiểu gì?” Không tìm được người chị dâu ưng ý, Lục Cảnh Minh rất buồn bực, nhưng cậu biết chỉ với chút thông tin này thì quả thực rất khó tìm, không thể trách Dương Bân được.
“Được rồi, được rồi, hôm nào mời cậu ăn cơm, tôi tự nghĩ cách khác.” * Cố Thanh nhận được bệnh án mà Lục Cảnh Viêm gửi đến, mấy ngày nay cô luôn vùi đầu nghiên cứu, hy vọng có thể tìm ra phương án điều trị tối ưu cho anh.
Cuối cùng, sau vài đêm phân tích liên tục, cô đã tìm ra phương án thích hợp.
Cố Thanh ngẩng đầu khỏi đống sách y học, một tay xoa thái dương, một tay lật chiếc điện thoại đang úp tяên bàn.
Cô mở khung chat với Lục Cảnh Viêm, nội dung cuộc đối thoại vẫn dừng lại ở lần trao đổi bệnh tình trước.
Cô gửi tin nhắn cho Lục Cảnh Viêm: 【Anh rảnh không?】 Đột nhiên nhận được


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡