Chương 28
định một điều.
Bằng mọi giá, không thể để người phụ nữ như Cố Thanh gả cho anh trai cậu.
Bây giờ cậu đã khó khăn lắm mới tìm được một người rất phù hợp với anh trai, không thể nào từ bỏ được.
* Lá ngô đồng vàng rực rải khắp mặt đất.
Khung cảnh đường phố có vẻ tiêu điều.
Trong một phòng riêng của nhà hàng, hai người đang ngồi đối diện nhau.
Một nam một nữ, nhưng tuổi tác chênh lệch khá lớn.
Người đàn ông trông gần sáu mươi tuổi, tóc mai đã bạc.
Người phụ nữ đối diện chỉ khoảng hai mươi tuổi, mái tóc đen dài xõa sau lưng, dáng người thon thả, người này chính là Cố Thanh.
Người đàn ông cười nói: “Evelyn, từ sau khi chia tay ở Mỹ, tôi hẹn cô nhiều lần như vậy, cuối cùng người bận rộn như cô cũng chịu gặp tôi một lần rồi.” [Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - * Người đàn ông chính là Giáo sư Phùng Chính Đoan, một nhân vật đáng kính của Đại học Y khoa Cảnh Thành.
Ở Mỹ, Cố Thanh đã từng làm việc cùng ông.
Cố Thanh biết ông nói câu này là để trêu chọc, cô nâng chén trà trước mặt lên, cười đáp: “Thực sự là có chút việc riêng bị trì hoãn, xin lỗi Phùng lão, tôi xin lấy trà thay rượu, kính ông một chén.” Ban đầu ở Mỹ, khi Phùng Chính Đoan lần đầu gặp cô, ông thấy cô lạnh lùng không nói chuyện, tạo ấn tượng không tốt, hơn nữa cô còn quá trẻ, ông nghĩ khả năng xử lý công việc của cô chắc sẽ không ổn.
Sau khi trải qua sự việc ở khu phố Tàu, ông hoàn toàn bị năng lực của cô thuyết phục.
Nói là ông rất thích cô gái nhỏ này, chi bằng nói là ông ngưỡng mộ cô.
Một người thầy t.h.u.ố.c trẻ tuổi và có năng lực như Evelyn không còn nhiều.
Phùng Chính Đoan rất vui, nâng chén trà lên cụng với Cố Thanh.
“Evelyn, mối quan hệ giữa chúng ta, tôi sẽ không vòng vo nữa.” Phùng Chính Đoan nói: “Thực ra lần này tôi mời cô ra ngoài, là muốn chân thành mời cô đến trường chúng tôi tổ chức một buổi nói chuyện chuyên đề.” Cố Thanh nghe xong suy nghĩ một lát, bà nội mất tяên bàn mổ của cô, cô không thể phủ nhận là mình chưa thoát khỏi bóng đen đó.
Hơn nữa tay cô thỉnh thoảng vẫn còn run… Cộng thêm khoảng thời gian này cô dốc sức phân tích bệnh tình của Lục Cảnh Viêm, tốn rất nhiều tâm trí.
Cô không thể dành thời gian để giảng bài.
Cố Thanh có chút áy náy nói: “Phùng giáo sư, trước hết cảm ơn trường đã mời tôi.
Tuy nhiên, tôi đang có một bệnh nhân rất quan trọng cần tôi điều trị.
Những buổi nói chuyện chuyên đề về y học, ông biết là rất thận trọng, hiện tại tôi thực sự không có đủ tinh lực, nên tôi đành phải từ chối ông.
Nhưng sau khi tôi chữa trị xong cho bệnh nhân này, nếu trường vẫn còn muốn mời tôi, tôi nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của Phùng giáo sư.” Phùng Chính Đoan nghe vậy, cười liên tục gật đầu: “Tốt, tốt, tốt, lời này tôi sẽ ghi nhớ.
Đến lúc đó, nếu cô từ chối, tôi sẽ nói với người khác là tinh hoa của giới y học lừa dối ông già này nhé.” Cố Thanh gật đầu: “Lời đã nói ra, khó lòng rút lại.” Thái độ của cô khiến Phùng Chính Đoan rất hài lòng: “Cô cứ ăn đi, tôi đi vệ sinh một lát.” Phùng Chính Đoan rời khỏi phòng riêng, đi về phía nhà vệ sinh.
Bước ra từ bên trong, khi đang đi tяên đường quay lại, ông nghe thấy có người gọi mình từ phía sau.
Ông quay đầu lại, nhìn thấy một cô gái mặc váy màu xanh lam.
Cố Nhược bất ngờ chạy đến chỗ ông: “Phùng giáo sư, thật sự là thầy