Chương 13
tật gì, tôi đều có.” Anh đã nói rất rõ ràng, Cố Thanh cũng hiểu ý anh muốn bày tỏ.
Đối diện với đôi mắt đen tối của anh, cô luôn cảm thấy nơi đó bị một lớp bóng tối bao phủ.
Trái tim Cố Thanh bất chợt nhói đau.
Hoàn toàn không thể tưởng tượng được Lục gia thiếu gia cao quý kiêu ngạo ngày xưa lại trở thành bộ dạng như hiện tại.
Anh không từ chối vì không muốn liên hôn.
Mà là vì tự tϊ.
Cô vô thức nắm lấy tay anh: “Lục Cảnh Viêm, đừng đẩy tôi ra.” Đây là câu anh từng nói với cô, bây giờ đổi lại cô nói.
Đôi mắt cô rực rỡ, ánh mắt nóng bỏng, ánh mắt ấy như thiêu đốt Lục Cảnh Viêm.
Kể từ sau vụ tai nạn, anh gần như từ chối mọi sự quan tâm.
Vì anh không muốn nhìn thấy bất kỳ ánh mắt thương hại nào.
Cô là người đầu tiên bị anh đẩy ra, sau đó lại nói với anh, đừng đẩy cô ra.
Ngay cả mẹ anh cũng chủ động đẩy anh ra.
Trong lúc quỷ thần xui khiến, anh đáp lại một câu: “Được.” Lời vừa dứt, cô lập tức cười rạng rỡ như hoa, nụ cười tươi tắn xinh đẹp dịu dàng: “Vậy cứ quyết định thế nhé.” THẬP LÝ ĐÀO HOA Lục Cảnh Viêm cứ thế lạc lối trong nụ cười ngọt ngào của cô, quên mất mục đích ban đầu của mình.
Trong phút chốc, anh mới nhận ra, người phụ nữ vừa gặp mặt này, dường như đã hạ thấp giới hạn của anh.
Nhiều chuyện không thể lùi bước trước mặt người ngoài, nhưng với cô, mọi chuyện lại lùi bước một cách khó hiểu.
Cuối cùng, chuyện đính hôn và kết hôn cũng được quyết định.
Mục đích ban đầu của anh là đến để khuyên cô từ chối cuộc hôn nhân sắp đặt này.
Nhưng mọi việc lại diễn biến đến mức này.
* Cố Thanh và Lục Cảnh Viêm đã nói chuyện trong đó chưa đầy hai mươi phút, và mọi chuyện liên hôn đã được thỏa thuận xong.
Buổi xem mắt kết thúc, hai gia đình chia tay.
Diệp Chi Tuyết vừa ngồi vào xe, nụ cười gượng gạo tяên mặt lập tức sụp đổ.
Nhớ đến lời ám chỉ đầy ẩn ý của Lục phu nhân vừa rồi, bà cảm thấy thật mất mặt.
Bà không nhịn được mà mắng Cố Thanh: “Cái con ranh mất nết này, những lời mẹ dạy con trước đó, con quên hết rồi phải không?
Mẹ bảo con nói tốt nghiệp Đại học Y khoa Cảnh Thành là đã ghê gớm lắm rồi, vậy mà con lại đi nói với người ta là con tốt nghiệp Đại học Yale, nói dối cũng không biết lượng sức mình sao?” Cố Thanh ngắt lời bà: “Con không nói dối.” Ánh mắt cô bình thản, không chút gợn sóng, càng không có chút xấu hổ nào khi bị vạch trần lời nói dối.
Diệp Chi Tuyết suýt nữa thì tin, nhưng bà biết Cố Thanh chưa từng học đại học, chỉ có bằng cấp ba mà thôi.
Nhìn thấy Cố Thanh c.h.ế.t sống không chịu thừa nhận mình nói dối, Diệp Chi Tuyết vừa tức giận, trong lòng lại có thêm vài phần ghét bỏ.
Đúng là bị nuôi hoang dã ở quê, học toàn thói hư tật xấu.
Nói cô ta tốt nghiệp Đại học Y khoa Cảnh Thành đã là nâng cô ta lên rồi.
“Nhược Nhược cố gắng nỗ lực ba năm, mới khó khăn lắm thi đậu Đại học Y khoa Cảnh Thành, con có biết thi đậu một trường đại học danh tiếng khó khăn đến mức nào không?
Huống chi là trường đại học hàng đầu như Đại học Yale.” [Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - * Bà liếc xéo Cố Thanh, mắng: “Giờ thì hay rồi, bịa ra một lời nói dối trời đất, không thể nào cứu vãn được.
Con không thấy lúc con nói mình tốt nghiệp Đại học Yale, Lục phu nhân hầu như không tiếp lời sao?
Ai sẽ tin