Chương 3
Ở bên kia đầu dây điện thoại, mặt mũi Triệu Cách Phi nhanh chóng tức đến tím tái cả rồi. Đời này anh chưa từng nghe cuộc điện thoại nào thô tục như vậy. Cứ liên tục hứng chịu mấy lời mắng chửi đầu đường cuối chợ, lỗ tai anh dường như bị một tầng mỡ muội bám chặt vào rồi.
Chán ghét mà bĩu môi một cái, Triệu Các Phi vẫn tận lực ổn định thanh âm, vô cùng lễ lễ độ nói vào điện thoại “Xin chào. Xe của tôi có biển là XCXXXX, hy vọng ngài đem nó trả lại cho tôi. Có yêu cầu gì ngài cứ việc nói thẳng.”
“À, biển số này hả. Có phải con BMW màu đen không?” Diệp Đề ngồi ở bậc thang cuối hành lang, duỗi duỗi chân, trong đầu nhanh chóng hồi tưởng lại, sau khi định ra một cái giá chính mình cho là thỏa đáng, mới gãi gãi đầu, nói “Như vậy đi. Chín giờ tối mai, cầm hai ngàn đồng ném và thùng rác cạnh cửa hang taxi ở đường Ninh Hải. Chín giờ tối hôm sau nữa liền quay lại đó tìm biển số xe.”
“Tiền đưa cậu rồi, ngộ nhỡ cậu không trả biển số xe cho tôi thì sao?” Triệu Cách Phi hỏi.
“Đệt, sao mày dài dòng thế? Cứ y như đàn bà. Ông đây là dân chuyên nghiệp, lấy tiền là được rồi, lấy cái biển số xe cục cớt của mày để làm cái mợ gì, yên tâm đi. Đúng rồi, nếu mày dám báo cảnh sát, cẩn thận lần này chỉ bị dỡ biển số, lần sau không chừng cửa kính cũng bị đập tan đấy Nhớ cho kỹ vào.” Diệp Đề cúp điện thoại, hớn hở vắt một chân lên đầu gối. Cũng không phải cậu tùy tiện ra giá. Cứ nhìn xe mà định thôi, xe cao cấp liền đòi nhiều chút, một ngàn cho đến hai ngàn, xe không quá xịn thì lấy rẻ đi một chút, vài trăm. Con số này với người có tiền cũng không đáng bao nhiêu, hơn nữa bọn họ làm sao cả đời đi xe không cần biển số được. Thực ra bọn họ có thể chịu phiền một chút, đi làm lại biển, song phần lớn đám có tiền đều bận rộn và ngại phiền, cũng không thiếu gì mấy đồng bạc lẻ, lại càng không muốn có quan hệ gì với đám ‘lưu manh’ cho nên chỉ cần cầm lại biển số xe liền bỏ chạy lấy người. Vì lẽ đó, công việc này của Diệp Đề vừa phát đạt lại vừa an toàn.
Diệp Đề vừa lòng mà lúc lắc ngón chân cái, đứng lên, vỗ vỗ mông định vào phòng. Chính là vừa quay đầu nhìn lại cậu liền nhớ tới cảnh tượng ồn ào hỗn loạn bên trong, vì thế đầu lại lập tức đau nhức. Cất điện thoại vào túi quần đùi, cậu lớn họng gào thét đồng thời đẩy cửa đi vào “ĐM, im lặng chút cho tao Hôm nay nghỉ ở đây, giải tán Mẹ nó chứ, coi như ông mày xui xẻ, hôm nay không thu tiền hồ nữa, cút hết cho ông ”
Diệp Đề rống lên một trận, người ở trong phòng cũng không đánh nhau nữa, hùng hùng hổ hổ ra về. Xoa xoa cái mũi, cậu đóng cửa lại, ngáp dài một cái rồi bò lên giường tiếp tục ngủ.
Triệu Cách Phi vừa cúp điện thoại, trong lòng hận đến ngứa gan ngứa ruột. Anh vo vo tờ giấy kia thành một cục, cười lạnh muốn đấu với anh à, thằng trộm vặt mày còn chưa đủ trình đâụ Rơi vào tay Triệu Cách Phi anh, mày liền lãnh đủ.
“A Đề, lại đây, lại đây ”
Trong vũ trường hỗn loạn, một đám người lắc tới lắc lui như rắn rết. Âm nhạc quá mức ồn ào, Lương Thần phải gọi cả buổi Diệp Đề mới nghe được.