Chương 15
Hoạt động mang tính chất giáo dục này vẫn luôn duy trì cho đến khi Diệp Đề mắng không nổi nữa mới thôi. Triệu Cách Phi cũng vô cùng mệt mỏi – chính là không chỉ ở phương diện thân thể, mà còn cả lỗ tai đã phải chịu nhiều tàn phá. Anh nếm thử vô số người, song chưa từng gặp ai có thể kêu rên kỳ quái nan hơn nữa nội dung còn vô cùng kỳ lạ giống như Diệp Đề đây. Mấy lời lẽ của người kia căn bản không thể liên hệ với “giường chiếu” được. Sau một lần phóng thích cuối cùng, Triệu Cách Phi liền chui vào chăn trong, ôm lấy Diệp Đề đã mắng chửi đến bất tỉnh mà ngủ thật say.
Khi Triệu đại luật sư mở mắt một lần nữa thì trời đã sáng. Vừa vặn hôm nay là cuối tuần, không phải đi làm. Anh thoải mái mà ngáp một hơi dài. Tối qua ăn no uống đủ, lại ngủ thật là ngon – luật sư Triệu không khỏi tin tưởng vào nhân sinh hoàn hảo của mình thêm một lần. Gối đầu lên cánh tay, thoáng cong khóe miệng lộ ra nụ cười khuynh đảo chúng sinh, anh thầm cảm thán cuộc đời thật tươi đẹp biết bao “Nhóc trộm, dậy thôi.” Triệu Cách Phi hưởng thụ cảm giác mỹ mãn đủ rồi, mới quay đầu sang gọi Diệp Đề. Không ngờ cánh tay lại chụp vào không khí, bên cạnh sớm đã không còn một ai.
“Quỷ con Nhóc trộm Tiểu lưu manh ” Triệu Cách Phi nằm ở trên giường, vô cùng khí thế mà rống to vài tiếng. Thế nhưng, trong phòng trừ bỏ tiếng vang của bản thân mình ra thì không hề có động tĩnh của người thứ hai. Triệu Cách Phi nghĩ nhóc trộm kia tám phần là cảm thấy ở lại bên cạnh mình quá nguy hiểm, nên đã thừa dịp mình chưa tỉnh, vội vàng bỏ chạy.
“Ầy, chẳng lẽ mình thực sự đáng sợ như vậy sao…” Triệu Cách Phi ‘ai oán’ mà tự cảm thấy xót xa. Nghiêng người ngồi dậy, anh há miệng ngáp dài một cái, có điều mới ngáp được một nửa thì bỗng chốc thân thể anh trở nên cứng đờ.
Lần thứ hai Triệu đại luật sư luống cuống. Đây là chuyện mà từ trước đến nay gần như chưa từng xảy ra nan không thì sao anh có thể tự phong cuộc sống của mình là ‘hoàn mỹ’? Song, hiện tại Triệu Cách Phi thực sự luống cuống rồi. Anh ngơ ngác nhìn khắp phòng mình, cái miệng há to hơn nửa ngày mới khép lại được.
Bão vừa đi qua.
Đây là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Triệu Cách Phi. Nhưng mà rất nhanh sau đó anh đã kịp thời phản ứng, cho dù bão quét cũng không có khả năng quét thẳng vào phòng mà anh vẫn không hề biết chuyện. Kể cả bão quét vào phòng đi chăng nữa thì – đồng hồ vốn được cất trong ngăn kéo kia sao có khả năng bị cuốn thẳng xuống mặt đất được? Fuck, còn biết mở ngăn kéo – bão này được điều khiển bởi máy vi tính hiện đại với chỉ số thông minh cao ngất ngưởng nha
Là một người ưa sạch sẽ, anh hoàn toàn không thể tưởng tượng ra vì sao phòng mình có thể loạn cào cào lên như vậy. Sàn nhà phủ kín đủ loại quần áo tây trang, sơmi, cà vạt và quần lót… Mà những thứ kia, tại sao quen mắt vậy? Cẩn thận nhìn lại một lần, Triệu Cách Phi liền phát hiện thì ra đều là quần áo của mình. Mà cái tủ vốn dùng để treo đồ lúc này đã rỗng tuếch, cơ hồ mỗi một ngăn kéo đều bị mở ra, thậm chí còn có cái bị vứt trên mặt đất, toàn bộ đồ đạc bên trong đều không cánh mà bay.