Chương 13
“A Đau… Đau… Hu hu hu mẹ nó, ông không biết đâu Mặc kệ Anh đưa ông tới đồn cảnh sát đi… Hu hu hu ”
Diệp Đề hét ầm lêm, dùng sức lui về phía sau, nhưng lại kẹp Triệu Cách Phi càng thêm chặt, khiến anh đau đến tái mặt rồi.
“Cậu thả lỏng một chút Chẳng phải tôi đã báo trước sẽ đau một chút, bảo cậu đừng có giãy dụa đấy à?” Triệu Cách Phi kéo kéo hai đùi của Diệp Đề, dùng sức vòng chúng lên lưng mình, ngăn không cho đối phương đá loạn. Bảo bối của anh bị kẹp sâu trong hậu huyệt người kia, vào không được mà ra cũng chẳng xong, muốn bao nhiêu thống khổ liền có bấy nhiêụ
“Không, không được Đây không phải đau một chút đâu, đau lắm đó Còn đau hơn cả bị chó cắn kìa Con bà nó, anh lừa ông… Ông mặc kệ, mau đi ra ” Diệp Đề đau đến hai mắt đẫm lệ, thút thít nghẹn ngào mà đẩy Triệu Cách Phi. Triệu Cách Phi không khỏi kêu khổ trong lòng, thầm nghĩ mình đây là đã phạm phải sai lầm gì? Tìm một người kinh nghiệm phong phú biết chiều biết chuộng, chẳng phải muốn gì được nấy hay sao? Thế quái nào anh lại cùng một tên trộm biển số xe vặt vãnh bộ dáng coi như không tồi lăn lộn ở đây làm công tác dạy học? Thế nhưng việc đã đến nước này, chỉ có thể tiền tới chứ vô pháp thoái lui. Triệu Cách Phi nhẫn nại mà bất động, một bên trấn an cảm xúc của Diệp Đề, một bên chờ cậu dần dần an tĩnh lại, rồi mới tiếp tục nghĩ cách.
“Tốt hơn chút nào chưa?” Triệu Cách Phi ôn nhu mà hôn lên hàng mi nhòe nước mắt của Diệp Đề, không ngừng dùng ngón tay nhẹ nhàng mát xa xung quanh huyệt khẩu đối phương. Đến khi nơi đó có chút mềm ra, Diệp Đề cũng không khóc lóc cự tuyệt nữa, Triệu Cách Phi mới thật cẩn thận đẩy mạnh vào trong một cái.
“A…” Diệp Đề lại căng thẳng thân mình, đang muốn giãy dụa, đột nhiên nghĩ đến vừa rồi Triệu Cách Phi đã nói “Cậu càng cử động phía sau sẽ càng đau”. Bởi vì không muốn chịu khổ, Diệp Đề đành phải cố gắng nhẫn nhịn, mín chặt môi rầu rĩ mà khóc thút thít, hoàn toàn không dám lộn xộn nữa.
“Ngoan, vậy mới đúng… Nghe lời nào… Đừng kẹp chặt quá, thả lỏng chút đi, lại thả lỏng thêm chút nữa… Tốt, cứ như vậy…” Triệu Cách Phi giống như dỗ dành con nít mà vỗ về người nọ, trong lòng anh thế nhưng có chút dở khóc dở cười.