Chương 11
“Đều thích? Trước kia cậu từng gặp ai có hứng thú này sao?” Triệu Cách Phi nhíu mày.
“Đậu má, ai lại biến thái như anh hả, mẹ nó chứ. Nếu không phải hôm nay ông đây bị tóm, cũng làm gì đến nỗi phải bán rẻ bản thân. Đệt, quá là đen đủi ” Diệp Đề vừa nhắc đến cái này trong lòng liền oán hận, lời lẽ cũng dữ tợn hơn.
Triệu Cách Phi cũng không hỏi thêm nữa, nghĩ nghĩ một chút lại tà ác nở nụ cười, gắt gao nắm chặt bảo bối mềm nhũn ở giữa hai chân Diệp Đề. Ngay lập tức, người nọ giật mình mà đập một cái khiến cho bọt nước bắn tung tóe khắp nơi “Anh, anh… mẹ nó, lại làm gì đấy?”
“Làm gì, đàn ông đều sẽ làm như vậy đi?” Triệu Cách Phi cười cười, ngón tay bắt đầu hành động. Diệp Đề đỏ mặt, giữ chặt tay của đối phương, tuy rằng cậu không tình nguyện, nhưng cũng không muốn cự tuyệt, cứ thể để mặc hô hấp trở nên gấp gáp dần dần.
“Thế nào, thoải mái không…” Triệu Cách Phi tăng nhanh động tác trên tay, ghé sát vào tai Diệp Đề, nhẹ nhàng hỏi.
“Hừ… So với bồ của tôi, còn kém… kém xa…” Diệp Đề nghiêng đầu sang chỗ khác không muốn thừa nhận. Triệu Cách Phi được một bước lại muốn tiến thêm một thước “Bồ của cậu? Tên gì? Tôi đoán nhé… không phải họ Tay, tên Phải đấy chứ? Ha ha…”
“Anh, anh nói bậy bạ cái gì đó ” Diệp Đề bị Triệu Cách Phi bóc mẽ, mặt mũi không giữ được liền lớn tiếng phản bác.
“Tên trộm vặt này, còn cứng miệng ” Triệu Cách Phi cười xấu xa xiết chặt tay. Diệp Đề run lên, thấp giọng rên rỉ một tiếng, sau đó mềm nhũn mà ngã vào ngực Triệu Cách Phi.
“Ầy, nhanh như vậy đã đầu hàng, thật là vô dụng.” Triệu Cách Phi giơ tay lên nhìn thử, sau đó lại mỉm cười quan sát Diệp Đề.
“Bớt… bớt nói nhảm đi…” Diệp Đề nhẹ nhàng thở gấp, khẽ cắn môi, cũng liền tóm lấy phân thân của Triệu Cách Phi.
“Cậu không phục?” Triệu Cách Phi cứng người. Sau khi hiểu ra ý đồ của người nọ, anh liền đập rớt tay của đối phương, đứng dậy rút khăn tắm bọc Diệp Đề lại rồi ôm người lên “Dù sao nước cũng bị cậu làm bẩn rồi. Chúng ta vẫn là vào phòng rồi hãy thử nghiệm đi ”
“Anh… Mẹ nó, buông tôi ra Ông đây có chân, tự đi được ” Diệp Đề liều mạng duỗi người, vừa đạp vừa đánh đòi Triệu Cách Phi buông thả mình xuống. Chính là Triệu Cách Phi há lại có thể để một tên trộm vặt gây khó dễ, ngược lại anh ôm cậu càng chặt hơn – Tên nhóc này tuy cũng tương đối rắn chắc, song chung quy cũng chẳng nặng bao nhiêu, với thể lực của mình, bế bổng cậu ta quả thực rất dễ dàng.
“Cậu ngoan ngoãn chút đi, bằng không tôi sẽ ném cậu ra ngoài cửa sổ.” Triệu Cách Phi thấp giọng uy hiếp. Diệp Đề nhìn ra bên ngoài cửa sổ lầu ba. Vẫn là thôi đi…
Ném Diệp Đề xuống chiếc giường lớn ở trong phòng của mình, Triệu Cách Phi cũng không lãng phí thời gian nữa, dứt khoát kéo khăn tắm trên người đối phương ra, gấp gáp đè lên.
Beta DLinh