Sở Phóng không ngờ sẽ nhận được câu trả lời như vậy, Khương Hạo Dịch là người thay đổi bạn gái như thay áo, nhưng bây giờ người khác nói cậu là gay? Vậy khắp thiên hạ này cũng không có bao nhiêu thẳng nam.
"Kỳ Kỳ nói chuyện thật là buồn cười." Sở Phóng cười nói.
Nhưng Sở Phóng lại lập tức ngừng cười khi nghe câu tiếp theo.
"Cô ấy hỏi tôi có thầm mến cậu không?" Khương Hạo Dịch nhìn chằm chằm vào Sở Phóng và nói ra những lời này, từ "Cậu" trong lời nói này là ai, không cần nói cũng biết, ám chỉ cực kỳ rõ ràng.
"Hả?" Sở Phóng không ngờ chuyện này lại xuất hiện trên đầu mình.
Sau khi nhìn thấy biểu cảm cứng đờ của Sở Phóng, Khương Hạo Dịch lập tức bật cười thành tiếng, "Bạn của cô ấy nói với cô ấy, tối qua nhìn thấy hai chúng ta đi thuê phòng."
Sở Phóng không ngờ rằng mình chỉ tùy tiện tìm một khách sạn, lại tình cờ bị người khác bắt gặp.
Nhưng Khương Hạo Dịch cũng là một kẻ ngốc, Sở Phóng cầm đôi đũa trong tay gõ vào chiếc đĩa, phát tiết sự bất mãn ở trong lòng, "Cô ta nói thế thì cậu liền thừa nhận à? Mẹ kiếp, đầu óc của cậu có bệnh à? Chúng ta là anh em tốt cùng nhau ra ngoài thuê phòng, có biết không?"
Bởi vì lý do cơ thể của mình, cho nên Khương Hạo Dịch đã lạnh nhạt với Kỳ Kỳ trong một thời gian. Kỳ Kỳ cũng không phải là kiểu người khoanh tay chờ chết, cô ta đã nhờ người bí mật điều tra tung tích gần đây của Khương Hạo Dịch, sau đó phát hiện cậu không vụиɠ ŧяộʍ ở bên ngoài, vào các ngày trong tuần, cậu cũng chỉ ở cùng bạn cùng phòng của mình.
Sau khi Kỳ Kỳ nhận được kết quả này, cô ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên cô ta còn chưa kịp thả lỏng thì lại nhận được những bức ảnh do bạn mình gửi đến.
Bức ảnh được chụp rất rõ ràng, người đàn ông đó được Sở Phóng ôm vào trong ngực, dù có hóa thành tro thì cô ta cũng có thể nhận ra người ở trong bức ảnh, nếu không phải bạn trai của cô ta thì còn có thể là ai?
Vốn dĩ Kỳ vi kỳ lạ gần đây của Khương Hạo Dịch và thái độ dần dần trở nên hời hợt của cậu, thì ý tưởng này lại đột nhiên nảy ra trong đầu cô ta.
Kỳ Kỳ ôm ấp trong lòng một tia hy vọng cuối cùng có thể vãn hồi, cô ta trực tiếp hẹn Khương Hạo Dịch ra ngoài, tuy nhiên điều cô ta không ngờ tới là, cô ta đã cởi hết quần áo và ngồi ở trên người Khương Hạo Dịch, nhưng không ngờ đối phương lại không hề phản ứng một chút nào, ngược lại cậu còn trực tiếp vươn tay đẩy cô ta ra.
Dưới sự tức giận tột cùng, Kỳ Kỳ đã hỏi ra những lời đó, nhưng điều khiến cho cô ta không ngờ tới là, Khương Hạo Dịch trầm mặc một trong chốc lát, tuy nhiên cậu cũng không phản bác lại cô ta.
Mặc dù Khương Hạo Dịch cũng không thừa nhận, nhưng ở trong mắt của Kỳ Kỳ, đây chính là thái độ ngấm ngầm thừa nhận, cô ta cảm thấy vô cùng tức giận vì Khương Hạo Dịch "Nɠɵạı ŧìиɧ", cuối cùng cô ta trực tiếp vứt cho Khương Hạo Dịch một cái tát coi như giải tỏa nỗi lòng khó chịu của mình.
Khương Hạo Dịch không ngờ hoạt động tâm lý của Kỳ Kỳ lại phong phú như vậy, lý do cậu không ngủ với đối phương rất đơn giản, chỉ là cậu không muốn để cho người khác phát hiện cơ thể dị dạng của mình, nhưng không ngờ đối phương lại giúp cậu tưởng tượng ra những nguyên nhân như vậy.
Đến bây giờ Khương Hạo Dịch cũng không biết Kỳ Kỳ đang nghĩ cái gì, vẻ mặt tràn đầy của cậu tràn đầy sự khó hiểu, "Tôi thừa nhận cái rắm á, mẹ kiếp, ai biết cô ấy nghĩ như thế nào? Hình như đầu cô ấy có vấn đề gì đó..."
Sở Phóng không muốn cùng Khương Hạo Dịch phàn nàn về bạn gái cũ của cậu, anh dứt khoát không trả lời, trực tiếp liếc nhìn Khương Hạo Dịch, "Cho dù cậu ở bên ngoài làm một người đàn ông tồi, nhưng cậu cũng đừng bôi nhọ sự trong sạch của tôi, có được không?"
Khương Hạo Dịch liếc nhìn Sở Phóng, "Được được được, cậu là người thuần khiết và trong sạch nhất."
Sở Phóng cắt ngang lời nói của Khương Hạo Dịch, sau đó hỏi cậu một câu bằng giọng điệu đùa cợt, "Lẽ nào cậu thật sự yêu thầm tôi?"
Sau khi Sở Phóng nói xong, anh cũng không hề quan tâm đến vấn đề này.
Nhưng Khương Hạo Dịch lại không thể cười được nữa, cậu muốn mở miệng nói một tiếng "Tào lao", nhưng trong lòng cậu lại sinh ra một cảm xúc kỳ lạ, vô cùng rối bời, nó khiến cho cậu không thể hiểu được.
Khương Hạo Dịch không trả lời, mà là chuyển chủ đề, "Cậu từ từ ăn đi."
Sau khi nói xong, Khương Hạo Dịch trực tiếp đứng dậy và rời khỏi chỗ ngồi, "Tôi đi thanh toán hóa đơn trước." Bóng lưng của Khương Hạo Dịch trông có vẻ hơi hốt hoảng, nhưng Sở Phóng lại không để ý.
Sau khi thanh toán xong, Khương Hạo Dịch cũng không quay lại, cậu bắt đầu hút một điếu thuốc ở trước cửa nhà hàng và không muốn suy nghĩ rõ ràng về chuyện lúc nãy, rốt cục là lúc nãy mình đang suy nghĩ cái thứ chó má gì vậy.