Chương 8
Ánh mắt mẹ Yến đảo qua một vòng, sau đó đi tới trước mặt tôi quan tâm hỏi “Tiểu Hạ, sao thế, Yến Lạc bắt nạt con à?”
Tôi liếc sang Yến Lạc, cậu ấy đang căng thẳng ôm chặt cái máy tính bảng, liên tục nháy mắt ra hiệu với tôi.
Tôi ôm lấy cánh tay mẹ Yến, giơ tay chỉ vào Yến Lạc “Dì ơi, cậu ấy không cho con dùng máy tính bảng.”
Nghe vậy, mẹ Yến liền giật lấy máy tính bảng trong tay Yến Lạc, đưa cho tôi “Chẳng phải chỉ là cái máy tính bảng thôi sao, con cứ dùng thoải mái đi.”
Tôi ôm cánh tay mẹ Yến và cái máy tính bảng, đắc ý trêu chọc ai kia “Cảm ơn dì ạ "
Yến Lạc bị màn hình bật sáng rồi tối của máy tính bảng làm cho giật thót, đứng nghiêm không dám nhúc nhích, may mà chưa bị lộ.
Cậu ấy quay lưng về phía mẹ mình, dùng khẩu hình nói với tôi “Con nhóc thối, giỏi lắm.”
Mẹ Yến xoa đầu tôi “Lát nữa ăn ở đây nhé, dì có nấu chân giò hầm lạc đấy.”
Mẹ Yến và bố tôi trước đây là bạn học cùng trường dạy nấu ăn, món gia đình nấu chẳng chê vào đâu được, hơn nữa ở nhà họ Yến không khí rất thoải mái, tôi có thể ăn thêm được một bát cơm.
Tôi rất muốn ở lại ăn chân giò, nhưng lời mẹ tôi thì không thể không nghe, tôi đành tiếc nuối nói “Xin lỗi dì, mẹ con bảo con về nhà ăn cơm.”
Mẹ Yến biết tính mẹ tôi nên không ép, chỉ dịu dàng nói “Vậy dì gói cho con mang về nhé, thêm ít đồ ăn.”
Tôi cảm động đến mắt rưng rưng “Dì, dì thật tốt Con cảm ơn dì ”
Mẹ Yến mỉm cười nhìn tôi, lại nghiêm mặt nói với Yến Lạc “Ra ngoài đi, đừng làm phiền Tiểu Hạ, để con bé nghiêm túc làm bài tập.”
Yến Lạc liếc tôi, chỉ có thể nhịn xuống, bế Cà Ri đi theo mẹ Yến ra ngoài.
Tôi nhìn cái máy tính bảng đáng ghét kia, cũng chẳng còn tâm trạng tìm ứng dụng nữa, ném nó lên giường, bỏ qua mấy câu không làm được, tiếp tục làm đề.
Nhưng thế nào cũng không tập trung nổi.
Bộ phim vừa rồi lại khiến tôi nhớ tới giấc mơ đêm qua.
Thực ra nó chỉ là một giấc mơ, lẽ ra sẽ nhanh chóng quên, nhưng không hiểu sao từng chi tiết lại chân thực đến mức đáng sợ.
Hơi ấm, nhịp thở, cảm giác và cả sức lực khi người đó chạm vào người tôi, hôn tôi…
Tôi vội vỗ vào má mình cho tỉnh táo.
“Sin A+B = sinAcosB + cosAsinB, cos A+B = cosAcosB sinAsinB…”
Tốt rồi, trong đầu toàn là công thức, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Tôi cúi đầu viết liên tục, đến mức Yến Lạc vào lấy lại máy tính bảng từ lúc nào cũng không hay.
Hơn 11 giờ, Yến Lạc gõ cửa “Liên Hạ, mẹ cậu vừa gọi điện bảo cậu về nhà.”
Tôi đẩy tập bài sang một bên, vươn vai “Biết rồi, tôi thu dọn đây.”
Yến Lạc đi tới nhìn qua “Tiến độ cũng nhanh đấy.”
Tôi hơi đắc ý “Tôi không có chép của cậu đâu, toàn tự làm cả đấy.”
Cậu ấy khinh thường “Tự làm chẳng phải là chuyện đương nhiên ư?”
Tôi nói “FBI…”
Yến Lạc lập tức thay đổi “Oa, Liên Hạ của chúng ta giỏi quá ”
Ha ha, nắm được thóp rồi.
Tôi khoác ba lô, đứng dậy “Cốc trà sữa nợ cậu, chiều tôi trả. Cậu mấy giờ tới trường?”
Yến Lạc nào dám nhận nữa, liên tục xua tay “Không uống, bà cô đây chịu giữ mồm giữ miệng là tại hạ đã tạ ơn trời đất rồi.”
...
Về đến nhà, chị gái tôi và Cư Diên quả nhiên đã đi rồi, chỉ còn bố tôi đang bận rộn trong bếp.
Không nhìn thấy Cư Diên, tôi thở phào nhẹ nhõm, xách hộp đồ ăn mẹ Yến gói mang vào bếp “Bố, con về rồi. Này là chân giò hầm lạc dì Yến làm, trưa nay mình ăn đi.”