Chương 44
“Chị, em... em xin lỗi… em không nên nói như vậy. Anh Cư Diên là muốn làm hòa với chị, anh ấy rất để tâm đến chị, nghe nói chị bị bệnh, chẳng phải anh ấy còn tới thăm chị ư? Sao chị lại không gặp anh ấy?”
Ngón tay chị ấy bỗng dừng lại “Hóa ra là nghe mày nói Cư Diên mới tới đây, hai người quan hệ cũng tốt thật.”
“…”
Chị ấy dường như đã mặc định rằng giữa tôi và Cư Diên có cái gì đó, nói câu nào cũng châm chọc.
Được rồi, không sao cả.
Việc này lỗi là của tôi, tôi nhịn.
“Anh Cư Diên cũng đối xử rất tốt với bố mẹ, đâu chỉ riêng với em. Hơn nữa, anh ấy tốt với em chẳng phải cũng vì thích chị sao, em là em gái của chị…”
Chị không ngẩng đầu, đột nhiên hỏi “Vậy chiếc vòng phỉ thúy đó đâu?”
Vừa nghe, tôi theo bản năng cảm thấy không thể nói thật
“Cái đó… lúc em xin lỗi đã đã trả lại cho anh ấy rồi.”
Chỉ là anh ấy không chịu nhận lại.
Chị tôi đặt điện thoại xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi
“Khi mày trả lại cho Cư Diên, anh ấy đã nói gì?”
“Không nói gì cả, em với bố cùng nhau đi trả, chỉ nói là quá quý giá nên không thể nhận, anh Cư Diên liền nhận lại.”
Sắc mặt chị tôi dịu xuống đôi chút “Thật vậy sao?”
“Thật ạ.”
Xem ra chiếc vòng đó có vấn đề, tôi phải nhanh chóng trả lại cho anh Cư Diên, cũng không thể để bố nói bừa.
Chị tôi không còn gay gắt như vừa nãy, búi lại tóc, nói muốn đi tắm.
Nghe vậy, tôi gần như rơi nước mắt vì mừng rỡ, lập tức sốt sắng tìm quần áo sạch cho chị, tiễn chị tới tận cửa phòng tắm, lại tranh thủ lúc chị tắm mà dọn dẹp phòng.
Mẹ tôi cũng thật là, con gái bị bệnh, bà ấy thì chẳng bị gì, vậy mà lại để phòng chị tôi bừa bộn thế này, vệ sinh không làm, quần áo cũng không giặt, cơm cũng chẳng biết nấụ
Bố mẹ ở ngoài thấy chị gái đi ra thì đều lộ vẻ vui mừng, mẹ tôi cũng không còn trừng mắt nhìn tôi nữa.
Tuy bận tối tăm mặt mũi như chó nhưng lòng tôi lại đầy vui vẻ.
Cuối cùng, nhà tôi lại giống một cái nhà rồi.
Chị tôi nổi giận thật đáng sợ, sau này tôi cũng không dám chọc giận chị ấy nữa.
Đợi chị tôi tắm xong, bố cũng đã nấu xong bữa sáng.
Sau tết, đây là lần đầu tiên cả nhà chúng tôi cùng nhau ngồi ăn cơm, tuy không khí vẫn căng thẳng, nhưng ít ra chị gái cũng đáp lại lời bố mẹ, chỉ là vẫn không chịu nói chuyện với tôi.
Nhưng điều này không sao cả, chỉ cần chị trở lại bình thường là tôi vui rồi.
Ăn xong, mẹ tôi giục chị uống thuốc, tôi và bố vào bếp dọn dẹp.
Tranh thủ lúc này, tôi thấp giọng nói với bố “Bố, nếu chị có hỏi chuyện chiếc vòng phỉ thúy, bố cứ nói là đã trả lại cho anh Cư Diên rồi nha.”
Bố tôi hỏi “Tại sao?”
“Bố đừng hỏi mà Nói chung tuyệt đối không thể để chị biết vòng vẫn còn ở chỗ con, chiều nay con sẽ đem đi trả.”
“Lại đi tìm cậu ta?” Bố tôi nhíu mày “Tiểu Hạ, con vẫn là đừng nên liên lạc với Cư Diên nhiều quá, chị con còn chưa hết giận, nếu để con bé biết sẽ lại khó chịụ Hay để bố mang trả nhé?”
“Sao cũng được ạ, về nhà con sẽ đưa vòng lại cho bố, bố nhớ mang trả nha.”
Mẹ tôi từ phòng chị gái đi ra, thấy hai bố con tôi đang thì thầm thì lập tức đi vào hỏi “Lại rì rầm chuyện gì đó?”
Bố tôi vốn không giỏi ứng phó tình huống bất ngờ, chỉ “À” một tiếng rồi đứng hình.
Tôi vội nặn ra nụ cười “Không có gì đâu mẹ, chỉ là muốn hỏi bao giờ mẹ về nhà.”