Lồng Pha Lê
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

Trong giờ tự học tối, điểm và xếp hạng bài kiểm tra tuần được công bố, tôi so với kỳ thi thử lần trước đã tiến bộ hai bậc.
Tiến bộ hai bậc cũng là tiến bộ, về nhà có cái để báo cáo rồi.
Tan học, tôi gọi điện cho bố, nói tối nay về nhà ngủ, không cần đến đón. Sau đó xách túi đựng quần áo bẩn ra cổng.
Vừa ra khỏi cổng, tôi đã thấy bố tôi quần áo kín mít, giống như bao phụ huynh khác, đứng trong gió lạnh đón con.
Tôi vui vẻ chạy tới “Bố Con nói không cần tới đón mà ”
Bố tôi cười, nhận túi, đưa cho tôi một túi hạt dẻ nóng hổi “Con gọi cho bố lúc bố đang đi dạo gần đây, chỉ mấy bước là tới mà. Nhưng sao, không thấy Yến Lạc?”
Tôi bóc hạt dẻ, đưa cho ông một hạt rồi mới bóc cho mình “Cậu ấy tối nay đi xem suất khuya Fast & Furious với bạn, con không đi.”
“Xem suất khuya nguy hiểm lắm. Con muốn xem thì mai bố đi cùng.”
“Không cần đâu, mai con với Nguyên Tố và mấy bạn nữa hẹn nhau đi xem phim khác rồi.”
“Thế thì được. Con có đủ tiền không?”
“Đủ. Con chỉ cần mua vé thôi, đồ ăn thức uống là Nguyên Tố mời.”
Bố tôi lo lắng “Hết tiền thì nói với bố, đừng bắt nạt bạn đấy.”
Tôi phì cười “Bắt nạt gì đâu, là cậu ấy nợ con ấy chứ.”
Hai cha con ríu rít suốt đường về.
Gần đến nhà, bố nói “Ngày mai chị con với Cư Diên về ăn trưa, con đi được không?”
Tôi vốn định ăn trưa với bạn, nhưng lại tò mò muốn biết chuyện cái rèm nên đáp “Được, tính con một phần nhé.”
Bố tôi gật đầu, rồi lại bàn về Cư Diên “Bố thấy Cư Diên là đứa chững chạc, chu đáo, công việc tốt, ngoại hình cũng tốt, bố với mẹ con đều hài lòng. Tiểu Hạ, con thấy sao?”
“Ừm… anh ấy rất tốt, nhưng anh ấy với chị con đều ít nói như vậy. Sau này có con rồi mà ở nhà không ai nói chuyện, thì cháu của con có bị tự kỷ không?”
Bố tôi vừa tức vừa buồn cười “Đúng là ăn nói không biết kiêng nể gì hết, lời này tuyệt đối đừng để mẹ con nghe thấy đấy ”
Mẹ tôi luôn cho rằng học sinh lớp 12 mà không chịu chuyên tâm làm đề, lại còn chạy đi xem phim chính là không chịu học hành, không biết cố gắng.
May mà lần này tôi có tiến bộ chút xíu trong kỳ kiểm tra tuần, cộng thêm bố ở bên khuyên "học phải đi đôi với nghỉ ngơi", nên sáng hôm sau tôi mới có thể yên ổn mà ra khỏi nhà.
Ngồi ở bến xe buýt trước cổng khu chung cư, tôi ngửa đầu ngáp dài, nghe thấy tiếng Yến Lạc gọi “Liên Hạ ”
Tôi ngáp xong mới lười biếng quay lại nhìn “Chào buổi sáng, ăn sáng chưa?”
“Tất nhiên là ăn rồi, tôi đâu có như cậu, mới dậy xong.”
Hôm nay Yến Lạc mặc một chiếc áo gió màu xám khói, kiểu áo gọn gàng, cộng thêm cậu ấy vốn cao ráo, gương mặt sáng sủa, trông rất ưa nhìn.
Cậu ấy ngồi xuống cạnh tôi, nói tiếp “Hôm nay xem xong phim, chúng ta ra ngoài ăn đi?”
“Không được, chị tôi với anh rể tương lai hôm nay về nhà, tôi phải về ăn cơm.”
“Đừng mà, anh rể tương lai của cậu thì lúc nào chả gặp được, chúng ta thì tốt nghiệp xong là mỗi người một nơi, gặp nhau cũng khó. Hôm nay toàn bạn thân đi cả đấy, Cao Văn cũng tới, còn đặc biệt mang theo máy ảnh.”
Cậu ấy nói thế làm tôi cũng hơi lung lay.
Chuyện cái rèm thì lắp rồi, chị tôi có thích hay không cũng chẳng thay đổi được gì.
Đi chụp ảnh với bạn bè vẫn quan trọng hơn.
Tôi liền gọi điện cho bố, bảo trưa không về nữa.
Bố tỏ ý hiểu, còn gửi cho tôi thêm một trăm tệ làm “kinh phí hoạt động”.


⬅ Trước Tiếp ➡