Lục Dĩnh không rõ bản thân đã ở trong căn phòng này bao lâu, làn da cũng vì thiếu ánh nắng mà trở nên trắng tới trong suốt.
Cô chỉ có thể nằm thở yếu ớt trên chiếc giường lớn.
Ánh đèn từ trên trần nhà chiếu xuống, làm thân ảnh người con gái càng trở nên nổi bật, mong manh nằm trên nền đen của chiếc giường.
Trong phòng thoang thoảng mùi tinh dầu táo xanh dễ chịụ
Xung quanh không có một chút tiếng động càng làm từng hơi thở khó nhọc của người con gái trở nên rõ ràng.
Áo choàng tắm trên cơ thể chỉ được khoác hờ, động một chút liền tuột ra để lộ những vết hôn đỏ ửng và dấu vết bầm tím. Cổ chân nhỏ xíu còn được đeo một chiếc khóa bạc tinh tế. Bên trong còn cẩn thận lót một lớp bông dày tránh làm tổn thương đến da thịt.
Dây xích mảnh mà chắc chắn, độ dài chỉ vừa đủ để cô đi tới nhà vệ sinh.
Chợt tiếng mở cửa vang lên, khiến cô gái nhỏ trên giường giật bắn mình.
“Nhạn ca ca.” Lục Dĩnh không cần nhìn tới cũng biết được ai là người mở cửa.
Cô cười chua xót trong lòng, bản thân có lẽ bị nhốt quá lâu, đến tiếng mở cửa của từng người cô cũng dần trở nên quen thuộc.
“Tại sao hôm nay không ăn trưa?” Lạc Nhạn mới trở về từ phòng thí nghiệm, trên người vẫn mặc nguyên chiếc áo blu trắng.
Hắn nhìn thấy khay cơm gần như vẫn còn nguyên liền cảm thấy không vui.
Lục Dĩnh cảm nhận được, cơ thể vô thức sợ hãi mà run lên “Tối hôm qua tổn thương cổ họng… Em nuốt chúng rất đaụ”
Quả thực đó là một phần lý do nhưng hơn cả, chính bản thân cô cũng không còn tha thiết gì chăm chút cơ thể này.
Có điều, chỉ cần làm phật ý bọn họ, Lục Dĩnh sẽ phải chịu trừng phạt vô cùng đáng sợ. Mỗi ngày đều cố gắng khó nhọc nhai từng miếng cơm như nhai sáp nến.
Hôm nay quả thực rất đau, cô không thể nuốt nổi cơm.
“Há miệng ra.” Lạc Nhạn tiến tới, muốn kiểm tra khoang họng của cô. Tay hắn dùng lực có chút mạnh khiến xương hàm Lục Dĩnh âm ỉ đau đớn.
Cô cũng chỉ có thể ngoan ngoãn mở miệng thật to.
Lạc Nhạn đưa ngón tay vào trêu đùa đầu lưỡi mềm mại, Lục Dĩnh phối hợp liếm láp ngón tay thon dài. Trải qua thời gian rất dài, cô thực sự hiểu từng người bọn họ mong muốn điều gì.
Chỉ cần cô thuận theo, Lạc Nhạn cũng sẽ đối xử với cô nhẹ nhàng hơn một chút.
Hắn cũng dần buông lỏng tay, bên trong quả thật có một vài tổn thương "Đợi người hầu làm món súp, tôi đích thân bón cho em."
Lục Dĩnh dịu dàng gật đầu, sau đó dựa đầu vào ngực hắn cọ cọ như làm nũng.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Bạn Ngồi Phía Sau Lặng Yêu Ta Lúc Nào
Người Đàn Bà Khiến Ai Cũng Muốn Có
Đâm Trúng Trái Tim Em
Bông Hoa Trắng Đầy Dục Niệm
Nam Nhân Ngọt Sâu
Sự Rối Loạn Mới Bắt Đầu
Nhặt Được Viên Kẹo Ngọt Khiến Tim Mê Muội
Mỹ Thụ Khiến Vạn Người Động Tâm
Nam Thần Bị Bỏ Lại Trên Giường
Thâm Cung Mê Hoặc Như Vực Sâu
Càng Kích Thích, Càng Nguy Hiểm
Hành Tẩu Hồ Điệp Sắc