"Vì sao lại là cháu? Người khác không được sao?" Thẩm Ngữ kinh ngạc không thôi.
"Anh ấy chỉ có phản ứng với cháụ" Cố Uyển Như nói dối, bám riết không tha rồi tăng thêm lợi ích nhằm khiến cô lung lay, "Cháu yên tâm, sẽ không phát sinh quan hệ thật đâu, hơn nữa thời gian trị liệu rất ngắn, nếu nhanh thì chỉ trong kỳ nghỉ này là có thể hoàn toàn bình phục rồi."
"Nếu thành công thì dì cho cháu một trăm vạn."
Thẩm Ngữ cũng không quá quan tâm đến tiền, cô chỉ cần cơ hội để ở cùng Diệp Lệ Thành.
Cô cúi đầu giả vờ suy nghĩ.
Cố Uyển Như thấy cô do dự nên tiếp tục nói ra thêm điều kiện để dụ dỗ cô "Sau này nếu cháu cần một chỗ ở ổn định thì dì sẽ cho cháu một căn nhà riêng."
Một lúc sau, Thẩm Ngữ mới ngẩng đầu hỏi "Nếu chú Diệp không đồng ý thì sao?"
"Cháu yên tâm, mọi chuyện cứ để dì lo." Cố Uyển Như cười cười, "Cháu xem tờ hợp đồng này trước đi, nếu cháu đồng ý ký thì coi như chúng ta đạt được thỏa thuận."
Thẩm Ngữ cầm tờ hợp đồng rồi xem kỹ, trong đó liệt kê những điều cô cần làm và một vài điều khoản bảo mật, đặc biệt là không được cho Diệp Lâm Lâm biết, đồng thời cũng liệt kê ra một số điều cấm, bao gồm cả việc cấm không được ở một nơi riêng tư cùng với Diệp Lệ Thành hoặc đại loại thế.
Dù viết gì đi nữa thì Thẩm Ngữ đều phải ký, đây là cơ hội duy nhất để cô có thể tiếp xúc với Diệp Lệ Thành.
Cô cẩn thận viết hai chữ "Thẩm Ngữ" rồi đặt bút xuống, đưa tờ hợp đồng cho Cố Uyển Như.
Cố Uyển Như kiểm tra xem có ký sót gì không sau đó cười nói "Cháu hẳn là biết cái gì nên làm cái gì không nên làm rồi chứ?"
Thẩm Ngữ gật đầụ
"Được, vậy chúng ta hợp tác vui vẻ." Cô ta đưa tay ra làm động tác bắt tay.
Thẩm Ngữ đưa tay đáp lại.
"Được rồi, về trước nghỉ ngơi đi, ngày mai vào giờ này nhớ đến đây chờ dì."
"Vâng." Thẩm Ngữ lên tiếng.
Thẩm Ngữ đang suy nghĩ nên làm cách nào để công lược anh, cô lo là quá chủ động thì sẽ bị phản tác dụng, nhưng nếu không chủ động thì cô hoàn toàn không có cơ hội..
Đôi khi mọi thứ cứ tình cờ như thế đó, lúc bạn lâm vào đường cùng thì, ông trời sẽ lơ đãng mở cho bạn một cánh cửa sổ.
Vào ban đêm cùng ngày hôm đó, trong phòng ngủ ở lầu ba truyền đến âm thanh cãi cọ.
"Anh không đồng ý." Diệp Lệ Thành hiếm khi dùng ngữ điệu lạnh lùng như vậy để nói chuyện với vợ.
"Lệ Thành, em biết anh thương em, nhưng, nhưng.. Em cũng thương anh mà, cũng đã hơn một năm rồi, anh vẫn luôn.." Nói xong, Cố Uyển Như không chịu được mà khóc lên, "Lệ Thành, anh thử đi, nói không chừng sẽ có hiệu quả thì sao?"
"Hơn nữa, trước đây không lâu Tô Hoa tên của vợ anh hai Diệp Lệ Thành lại sinh thêm một đứa con, sao em có thể chịu được? Mẹ anh không thích em, anh không phải là không biết.."
"Chỉ cần anh thích em là được rồi, em hà tất phải để ý tới suy nghĩ của người khác làm gì." Diệp Lệ Thành khó chịu nhất là cái vấn đề mẹ chồng nàng dâu này.
Cố Uyển Như lớn tuổi hơn anh, sức khỏe không được tốt nên chỉ sinh cho anh được một đứa con gái, gia thế bình thường, không so được với chị dâu nên trước giờ mẹ Diệp đều không vừa mắt Cố Uyển Như.