⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Ngữ chọc chọc cái mũi Diệp Lâm Lâm, "Được rồi, Lâm Lâm nhà ta đẹp hơn."
Thẩm Ngữ cứ tưởng là tính của mình đã trẻ con lắm rồi, không ngờ Diệp Lâm Lâm lại còn trẻ con hơn cả cô.
Vừa nhìn là đã biết Diệp Lâm Lâm được lớn lên trong sự nuông chiều rồi.
Diệp Lâm Lâm lại giả vờ hừ một tiếng, kéo tay Thẩm Ngữ rồi đẩy cánh cửa sắt màu đen ra, quản gia đang đứng chờ sẵn lập tức tiến lên nhận lấy cặp sách của Diệp Lâm Lâm rồi cười nói, "Lâm Lâm nhanh vào đi thôi, phu nhân chờ sốt ruột lắm rồi."
"Vâng " Diệp Lâm Lâm trả lời một tiếng sau đó kéo tay Thẩm Ngữ bước nhanh vào cửa.
"Mẹ Con về rồi "
Diệp Lâm Lâm chạy đến ôm chầm lấy người phụ nữ đang ngồi trên sô pha xem TV.
Mẹ Diệp Lâm Lâm bảo dưỡng rất tốt, Thẩm Ngữ nghe Diệp Lâm Lâm nói mẹ cô ấy năm nay bốn mươi ba tuổi rồi nhưng thoạt nhìn thì cũng tầm ba mươi hai hay ba mươi ba tuổi thôi. Cô ta mặc một cái váy ren màu hồng cánh sen trang nhã, chỉ là sắc mặt hơi tái, dáng người cũng quá gầy, nhưng như thế lại tạo cho Cố Uyển Như một vẻ đẹp yếu ớt.
"Mẹ, con nhớ mẹ lắm đó." Diệp Lâm Lâm ôm tay mẹ làm nũng, không khí gia đình rất tốt, có thể thấy được tư tưởng gia đình cũng khá tiến bộ.
Thẩm Ngữ đi chậm nên vào sau, chờ mẹ con Diệp Lâm Lâm nói chuyện riêng tư xong thì cô mới nhỏ giọng chào hỏi, "Chào cô, cháu là bạn của Lâm Lâm, cháu tên Thẩm Ngữ."
"Tiểu Ngữ đấy à." Cố Uyển Như hơi hơi mỉm cười, nắm lấy tay cô, "Cháu xinh quá, khó trách Lâm Lâm nhà dì thích cháu như vậy."
Cố Uyển Như âm thầm đánh giá cô gái trước mặt.
Dù tuổi không lớn và vẫn còn mặc đồng phục nhưng cũng không thể giấu được sự quyến rũ trời sinh của Thẩm Ngữ.
Có một kiểu người, dù họ ăn có mặc kín đến cỡ nào, toát ra thần thái cấm dục đến ra sao thì họ cũng sẽ luôn khiến người ta muốn lột sạch quần áo họ ra.
Thẩm Ngữ là một kiểu người này.
Cố Uyển Như như có điều suy nghĩ mà nhìn cô gái trước mặt, kế hoạch đã ấp ủ lâu trong lòng lại lặng lẽ xuất hiện.
Không biết Lệ Thành có chịu không.
"Ba đâu rồi mẹ?" Diệp Lâm Lâm hỏi.
"Đang trên đường đến, cũng sắp tới rồi." Cố Uyển Như vỗ vỗ tay con mình, ý bảo đừng có gấp.
Sau đó cô ta lại thân thiết kéo tay Thẩm Ngữ, dẫn cô đến trước nhà ăn, "Chúng ta ăn cơm trước đi, chắc Tiểu Ngữ cũng đói bụng rồi."
Nhà của gia đình Diệp Lâm Lâm là một biệt thự độc lập ba tầng, khác với thiết kế Châu Âu ở bên ngoài, bên trong nhà được trang trí theo phong cách giàu có của Trung Quốc, có lẽ là đã được tân trang lần thứ hai.
Đồ đạc bằng gỗ đắt tiền được đặt khắp nơi trong nhà, hương vị cổ xưa đó khiến người ta rất có cảm giác của một gia đình quý tộc.
Lầu một là phòng khách, nhà ăn, phòng tiếp khách, phòng tập thể hình và phòng cho khách, lầu hai là địa bàn của Diệp Lâm Lâm, lầu 3 là thế giới riêng của hai vợ chồng Cố Uyển Như.
Cách trang trí trong nhà ăn rất phù hợp với phong cách tổng thể, bộ bàn tròn bằng gỗ lim được chạm khắc hoa văn và tranh thủy mặc trang nhã treo trên tường, cả nhà ăn mang đậm không khí văn học, nó hoàn toàn không giống nhà ăn mà lại giống thư phòng hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡