Lộ Sóng Tình Yêu
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡

dù giọng điệu không nhẹ nhàng và vẻ mặt cứng rắn, nhưng anh nhanh chóng đồng ý yêu cầu của cô, gần như không chút do dự, cho nên trong phân tích cuối cùng, anh vẫn rất tốt, chỉ có thể nói rằng khí chất quả thực rất cứng rắn.
Lúc đi ra, anh ăn mặc chỉnh tề, tay áo ngắn không che được cẳng tay, nơi cơ bắp cuồn cuộn, tràn đầy sức mạnh nam tính.
Tiếc thật, không còn nhìn thấy cơ bụng của anh nữa.
“Em dọn đến khi nào vậy?” Anh thản nhiên hỏi, trong khi sải bước về phía đối diện.
Cô đi theo anh và đáp "Nửa tháng trước." "Hèn gì tôi không gặp em nhiềụ Em học đại học ở gần đây à?" Cô không hiểu sao anh lại đoán được cô là sinh viên đại học, nhưng cô thành thật gật đầụ “Đại học S?” Anh hỏi lại.
Ầy, lại bị anh đoán trúng rồi.
"Em không có ký túc xá sao?" "Đúng vậy, em sắp tốt nghiệp.
Để thuận tiện cho công việc, nên em dọn ra ngoài ở riêng." Bằng cách này, chỉ cần trò chuyện, bầu không khí trở nên thoải mái.
Cô không hề đoán được trước, "Làm cảnh sát thật vất vả.
Thường xuyên về khuya như vậy, chắc anh không hay về nhà?
Hôm nay em cũng mới phát hiện ra ở đối diện còn có một người ở?" Nghe xong, anh chầm chậm dò xét cô, cười như có như không, hỏi "Hôm nay em mới thấy tôi sao?" Giọng trầm trong và đoan chính, lời nói hết sức chậm rãi nhưng đè thấp, giọng nói này như có thể cào trong tim người khác.
"Em quá hờ hững", Người đàn ông nói chậm rãi, "Tôi đã nhìn thấy em ba lần rồi.
Lần đầu tiên em chạy vào lúc 7 giờ sáng với chiếc cặp trên lưng.
Chắc em đến lớp muộn, nên ban nãy tôi mới hỏi có phải em học đại học ở gần đây không; Lần thứ hai đi ra ngoài lúc 6 giờ tối, đội tóc giả màu đỏ, hình như phải đi gặp người nào đó nên phải ngụy trang thân phận; Lần thứ ba là tối nay.
Tôi nghĩ chắc em thường xuyên đi chơi vào ban đêm, bởi vì trông em không sợ hãi chút nào.
Chậc, đó không phải là thói quen tốt của con gái, nên tôi nhắc nhở em, đừng quanh quẩn một mình vào đêm khuya nữa." Lời nhận xét này đến phân nửa thì nụ cười trên mặt cô liền cứng lại, khi anh nói xong, cô hối hận vì đã chủ động đến gần anh.
Lần thứ hai anh nói, chính là khi cô vội vàng đi live stream, bởi vì không muốn lộ ra thân phận, cho nên phải ngụy trang ở trước máy quay.
Năng lực quan sát của người đàn ông này có chút đáng kinh ngạc, nhưng điều đáng sợ hơn nữa là bản thân cô đã không nhận ra tất cả những điều này.
Cô gái sôi nổi trước đó bỗng nhiên mất đi giọng nói, anh không cần nhìn cô cũng biết cô đang nghĩ gì, liền nói "Đừng ngạc nhiên hay sợ hãi.
Tôi không phải là kẻ rình mò, tôi là cảnh sát hình sự, bệnh nghề nghiệp thôi." Sau đó, Uyển Thu không nói một lời, thầm cảnh báo bản thân nên chú ý hơn trong tương lai.
Sau khi bước vào phòng, anh mở cửa bằng tay trái của mình, tối tăm và oi bức, nhưng có mùi thơm của con gái.
Cô định dùng điện thoại soi cho anh thì anh đã lấy chiếc đèn pin trong hộp đồ nghề ra.
“Công tắc ở đó.” Cô chỉ ra ban công.
Trên ban công treo áo ngực, quần lót và cả loạt ảnh khiêu dục gợi cảm.
Vì mới giặt không lâu nên còn bị chảy nước, lúc đầu chảy trên mặt một ít nên anh mặc kệ, càng về sau


⬅ Trước Tiếp ➡