Tại văn phòng giám đốc của Công Ty Tây Á.Minh Hạo ngồi trên ghế im lặng xem hồ sơ mà đã bảo trợ lí mình điều tra " Lăng Hải Miên 21 tuổi, theo học khoa Thiết Kế Thời Trang của trường Đại Học C.Nhìn tấm ảnh cô gái trong hình anh nhếch miệng.Trong ảnh là cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, làn da trắng hồng, đặt biệt cô có đôi mắt rất thu hút người khác, to tròn ngây thơ lông mi rất dài.Làm anh nhớ lại bảy năm về trước khi gặp cô, khi đó nghe tin mẹ hấp hối anh vội vã chạy tới sân bay định về Mỹ, nhưng ba anh đã ngăn cản,từ 9 tuổi ông đã bắt anh rời xa mẹ.Mối hận của đời trước giữa ông và mẹ rất sâu sắc anh không hiểu cũng không muốn hiểu.Đó cũng là lần đầu tiên trong đời anh quỳ xuống van xin ông.
Nhưng ông lạnh lùng quay đi cho hai vệ sĩ giam anh lại.Chờ đợi anh không được, mẹ đã mất trong sự đau khổ vì cuối đời cũng không gặp được con,anh phát điên đánh nhau với hai vệ sĩ lấy xe chạy đi.Anh chạy trong cơn hoảng loạn và đằng sau là sự truy đuổi người của ba anh.Không tập trung, xe anh va vào thành cầu, đầu chảy máu nhưng anh không còn biết đau là gì nữa anh lảo đảo xuống xe chạy vội vào con hẻm để tránh né đám người đang chạy tới.Đi được một lúc gần ra con đường lớn thì anh va phải một cô bé nhìn cô đang rất hoảng hốt trên người còn đang mặc đồ học sinh,đằng sau cô có bốn thanh niên đang chạy tới.
-"Mày chạy không thoát đâu.Hôm nay tụi tao phải chơi chết mày"
- " Dám đánh tao mày chán sống rồi"
Nói rồi bốn thanh niên định bước đến bắt cô bé.Ai ngờ cô hoảng hốt lau tới nắm lấy tay anh
-" Cứu tôi....cứu tôi với có được không? Xin anh đấy cứu tôi..."
Lời nói nghẹn ngào hòa cùng nước mắt trên khuôn mặt xinh đẹp mịn màng.Cô nhìn anh đôi mắt mở to đôi tay run run khi nắm lấy tay anh.Anh biết mình cũng đang bị truy đuổi, không muốn vướng vào rắc rối nhưng anh không đành lòng,nắm tay cô lôi cô ra đằng sau lưng, ngước lên nhìn bốn tên đang đi tới.
- " Tao cho mày cơ hội biến đi, đừng xía vào chuyện này.Nếu không mày sẽ lãnh hậu quả "
Thấy anh không nhúc nhích bốn tên sáp lại đánh anh.Anh đánh điên cuồng như những nỗi đau đang phải chịu anh muốn trút hết vào bọn chúng.Anh bị đánh vào mặt vào đầu mặt mày be bét máu nhưng thần kinh như tê liệt không còn biết đau.Bốn tên nằm bò trên đất anh vẫn đánh.
-" Đừng đánh nữa chết người đấy, chạy thôi"
Cô nắm tay anh lôi anh đi.Đặt biệt trong cơn hoảng loạn được cô nắm tay anh lại thấy bình tĩnh lại, ấm áp đúng vậy đó sự ầm áp bình yên anh đang cần.Chạy được một đoạn xác định không nguy hiểm nữa hai đứa ngừng lại thở hổn hển.
- " Anh không sao chứ.Cám ơn anh đã giúp em nha"
- " Mặt anh bầm tím và chảy nhiều máu quá em đưa anh đến bệnh viện nhé "
Nói rồi cô đưa tay vô túi tìm gì đó Sau đó móc ra một đóng tiền lẻ.
-" Hên quá hôm nay e bán được nhiều kẹo đủ tiền đưa anh đi bệnh viện."
-" Bán kẹo?"
Quan sát cô một hồi anh cũng mở miệng hỏi.
-" Đúng vậy em bán kẹo buổi tối kiếm tiền thêm nào ngơ gặp phải bốn tên biến thái đó."