Chương 15
ngón tay lớn nhất mà hoa huyệt có thể chịu được.
Bởi vì tác dụng của thuốc, dù đưa nhiều ngón tay vào có chút chua xót căng trướng, nhưng cũng không có cảm giác khó chịu, hơn nữa mật dịch chảy xuống, ngón tay ra vào trở nên ngày càng dễ dàng hơn.
Rất nhanh, hoa huyệt Giang Nghiên đã thích ứng với sự bành trướng này, cô cần thứ to hơn, lực chú ý của cô, dần dần bị vật cứng nóng sau lưng hấp dẫn.
Cô nuốt nước bọt, quan sát thần sắc Hoắc Kỳ Chu một chút, cảm thấy hẳn là không sao, liền ngồi dậy di chuyển, chờ khi lùi đến phần hông Hoắc Kỳ Chu, liền nâng mông nhỏ lên, một tay đỡ cự vật một tay vuốt quy đầu để cùng cửa huyệt chạm nhau, chậm rãi xâm nhập vào trong.
Quy đầu so với ngón tay to hơn rất nhiều, vừa mới đi vào một phần đầu nhỏ thôi mà Giang Nghiên đã bị căng đến hít một hơi.
Cô chờ một hồi lâu, mới vừa xoa bóp hoa hạch, vừa chậm rãi ngồi xuống.
Thời điểm cô tính đem toàn bộ quy đầu nuốt vào trong hoa huyệt, thế giới bỗng nhiên bị đảo ngược, biến thành cô nằm dưới, Hoắc Kỳ Chu ở trên, cô chấn động, người đàn ông dưới thân cô không biết từ khi nào đã thoát khỏi dây trói, liền áp đảo đem cô đè dưới thân Giang Nghiên thân là ảnh hậu, đôi khi có nhiều việc phát sinh ngoài ý muốn không phải cô chưa gặp qua, rất nhanh cô liền phục hồi tinh thần, đem hai chân quấn lên đùi anh, nói lời âu yếm để anh chậm rãi cắm vào trong, đột nhiên một cú đâm ập tới, lúc này Giang Nghiên còn chưa kịp phản ứng, "đại trượng" vừa mới tiến vào một nửa lúc nãy, giờ đã đâm sầm vào trong rồi Lực đạo mạnh mẽ, "đại trượng" to lớn nóng hổi chớp mắt đã khai thông hai bên vách hoa huyệt non mịn cùng những trở ngại bên trong, tiến thẳng đến hoa tâm Giang Nghiên đau đến mặt biến dạng, cô gần như muốn hét lên, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó, miệng không ngừng thở dốc, đồng thời thả lỏng hoa huyệt càng nhiều càng tốt để giảm bớt đau đớn.
May sao nhờ tác dụng của xuân dược và trước đó cô cũng tự an ủi một khoảng, cô đã dùng ngón tay khuếch trương hoa huyệt của mình nên dù bị Hoắc Kỳ Chu dùng "đại trượng" lớn như phiến băng đâm vào trong, cũng không làm cô đau quá lâu, cơn đau chậm rãi giảm xuống.
Sau khi đau đớn qua đi, thì những cảm giác khác cũng lũ lượt truyền tới đại não Giang Nghiên.
Tỷ như sự hiện diện mạnh mẽ và cứng rắn của "đại trượng" to lớn khi nó đang trong hoa huyệt cô, còn có, sức sống mạnh mẽ của nó đang dần đắm chìm trong hoa huyệt của mình, nhịp đập dâng trào của "đại trượng" cùng với sự bó sát của hoa huyệt hợp đến mức như sinh ra đã dành cho nhau, lại ví dụ như, sự kết hợp chặt chẽ này mang đến sung sướng khác thường cho cơ thể cô.
Giang Nghiên sướng đến mức than nhẹ một tiếng, biết cơ thể cô đã sẵn sàng, cô liền đem lực chú ý để trên người Hoắc Kỳ Chụ Liền thấy Hoắc Kỳ Chu chỉ có cắm vào chứ không cử động chút nào, giờ phút này quai hàm anh hơi phồng lên, trên trán rịn mồ hôi, như đang nín nhịn điều gì.
Giang Nghiên vừa thấy đã biết, Hoắc Kỳ Chu bởi vì xuân dược, bên cạnh đó cô còn dùng tay và miệng kích thích "cậu nhỏ", hẳn là đã làm anh bốc cháy dục tính của mình, sau khi dùng tay bóp chặt không cho anh bắn, bây giờ anh lại đột