⬅ Trước Tiếp ➡
Dụ Sanh bước tới, ngồi xuống cạnh em trai Dụ Án. Lúc này, Dụ Án đang mải mê chơi game, không ngẩng đầu lên nhưng vẫn chào cô "Chị, cuối cùng chị cũng tới."
Cậu nhanh chóng h0àn thành trận đâú, sau đó quay sang nhăn mặt làm trò với cô "Chị ngồi cạnh em đi, nhìn bọn họ mà thấy không quen chút nào."
"Chị cũng không quen." Cô phụ họa.
Một lúc sau, khi mọi người đã có mặt đông đủ, bữa tiệc bắt đầụ Thẩm Kha đứng dậy, cảm ơn mọi người đã tới chúc mừng sinh nhật ông.
Bữa tiệc chuyển sang màn nâng ly chúc mừng. Từng bàn lần lượt kính rượu, không khí dần náo nhiệt.
Dụ Sanh không thích những bữa tiệc như thế này. Cô và Dụ Án chọn ngồi yên một góc, tránh xa sự ồn ào.
Đột nhiên, Chú Lý – người đã làm việc nhiều năm tại nhà họ Thẩm – bước đến trước mặt Dụ Sanh.
Cô lễ phép đứng dậy, khẽ cúi chào "Chào chú Lý."
"Tiểu Sanh " Ông cầm chén rượu, ngà ngà say, nói giọng lè nhè "Sao con chưa ra kính rượu cậu con?"
Dụ Sanh vẫn giữ nụ cười "Chú Lý, con không uống rượụ"
Nghe vậy, Chú Lý lắc đầu quầy quậy, giọng càng lớn hơn "Nghe chú nói này, con phải kính rượu cậu con một ly. Hôm nay là sinh nhật 50 tuổi của cậu, về tình, về lý, con đều phải làm vậy. Cậu con rốt cuộc là..."
"Lão Lý " Cao Mân từ phía bàn chính lớn tiếng ngắt lời, ánh mắt sắc bén "Hôm nay là sinh nhật lão Thẩm, chú phát rượu điên gì vậy?"
Giọng nói của Cao Mân khiến không khí cả phòng chợt yên lặng.
Mọi người đều nhìn bà, sau đó quay sang Dụ Sanh, ánh mắt đầy tò mò.
Nụ cười của Dụ Sanh trở nên cứng nhắc. Cô bất giác nhìn về phía mẹ mình – Thẩm Phàm.
Mẹ cô đang ngồi cùng ông bà ngoại, ánh mắt cũng dán chặt lên cô, không nói lời nào.
Chú Lý thấy mọi người đều chú ý, giọng nói lại càng lớn hơn "Tôi không có say Tôi nói toàn là sự thật."
"Người khác không biết, chẳng lẽ tôi cũng không biết sao?"
"Chỉ là bảo Tiểu Sanh kính rượu Thẩm ca một ly, có gì sai?"
Nghe vậy, Dụ Sanh khẽ nhíu mày, thầm gọi "Mẹ."
Cô hy vọng mẹ sẽ lên tiếng ngăn cản chú Lý, nhưng Thẩm Phàm chỉ thản nhiên nói "Sanh Sanh, chú Lý nói đúng đấy. Hôm nay là sinh nhật cậu con, con không uống được rượu thì lấy trà thay rượu, kính cậu một ly cũng không sao."
Nghe lời mẹ, lòng Dụ Sanh như trĩu nặng̝.
Cô liếc nhìn ông bà ngoại và Dụ Khang Nham, nhưng không ai tɾong số họ có ý định can thiệp.
Chú Lý được thể, cười lớn "Tiểu Sanh, con thấy chưa? Mẹ của con cũng nói như vậy mà."
Ông thở dài, giọng nói chất chứa nỗi niềm "Anh Thẩm cả nửa cuộc đời đã một chân bước xuống mồ. Tâm nguyện lớn nhất của anh ấy chỉ là nghe con gọi một tiếng..."
"Chú Lý." Dụ Sanh nhếch môi cười lạnh "Chú uống say rồi."
"Tôi không say " Chú Lý lớn tiếng cãi lại.
Ngón tay cô siết chặt lòng bàn tay. Đột nhiên, cô nhét một miếng bánh đậu xanh vào miệng ông.
Giọng cô lạnh lùng "Cháu nói, chú say rồi."
Dụ Sanh mím môi, ánh mắt lạnh lùng nhìn mọi người.
Thẩm Phàm nghĩ rằng cô tính tình hiền lành, dễ mềm lòng, nên muốn cô chấp nhận Thẩm Kha và nâng ly kính cậụ
Trước đây, cô không muốn thừa nhận mối quan hệ này, họ cũng không ép buộc. Nhưng bây giờ, khi cô muốn tự lập và thoát khỏi vòng kiểm soát, có phải vì vậy mà họ sốt ruột không?
Chú Lý, miệng bị cô nhét đầy bánh đậu xanh, nhất thời không thể nói thêm gì. Thẩm Kha như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng bước tới kéo ông đi.
“Ông ấy say rồi, Sanh Sanh, con đừng để bụng…”
“Con đi trước đây.” Dụ Sanh không để ý đến lời ông, cầm lấy ba lô rồi gật đầu chào mọi người.
Dụ Án đứng bật dậy, vài bước đã đuổi kịp cô. “Em đi với chị.”
⬅ Trước Tiếp ➡