⬅ Trước Tiếp ➡
Sợ mẹ hỏi thêm, Dụ Sanh chen vào cắt ngang
"Mẹ, sư huynh em từ trước đến giờ đều rấtbận. Anh ấy là học thần của trường chúng con, suốt ngày làm thí nghiệm, lấy đâu ra thời gian nghĩ đến chuyện yêu đương."
Bà Thẩm Phàm gật đầu đồng tình, nhưng vẫn không quên chốt lại
"Nói thì nói vậy, nhưng giờ cậu ấy đã đi làm rồi, cũng nên cân nhắc chuyện này."
Nói xong, bà quay sang nhìn cô
"Con cũng vậy đấy. Mẹ đã sắp xếp xem mắt rồi, rảnh thì đi gặp thử một lần."
"Mẹ nannan" Dụ Sanh kéo dài giọng, cố tình thể hiện sự bất mãn.
Thẩm Phàm cười xòa, không trách con gái, chỉ trêu chọc cô thêm vài câụ
May mắn là đồ ăn được mang lên nhanh chóng, cắt đứt cuộc trò chuyện có phần ngượng ngùng này.
Sau bữa ăn, Lương Dĩ Thực gọi người lái xe đến đón. Sau khi chào tạm biệt mọi người, anh rời đi trước.
Dụ Sanh đi cùng bố mẹ ra bãi đỗ xe. Ông Dụ Khang Nham đã uống chút rượu nên cô đành đảm nhận việc lái xe đưa mọi người về.
Ngồi tɾong xe, không nhịn được, cô tò mò hỏi
"Mẹ, sao tự nhiên mẹ lại hỏi sư huynh có bạn gái chưa? Còn bố, sao hôm nay lại muốn uống rượu với anh ấy?"
Bà Thẩm Phàm vốn không phải người thích hỏi chuyện riêng tư của người khác. Ông Dụ Khang Nham lại là người rấtchú trọng sức khỏe, quản lý bản thân nghiêm ngặt, hiếm khi uống rượu trừ khi đi xã giao.
Hôm nay cả hai người đều hành động trái ngược với thường ngày, khiến cô cảm thấy rấtkỳ lạ.
Bà Thẩm Phàm mỉm cười, thản nhiên trả lời
"Mẹ cảm thấy cậu ấy không tệ. Tiểu Lương lịch sự, biết cách đối nhân xử thế, lại là người có chí tiến thủ."
Bà dừng lại một chút, rồi nói thêm
"Khi con hỏi cậu ấy có kiêng ăn món gì, cậu ấy trả lời không có. Nhưng khi thấy con không nói ra việc mình không ăn bạch hồ tiêu, cậu ấy đã chủ động nhắc phụcvụ bỏ đi. Điều này không phải ngẫu nhiên."
Lời nói của bà khiến Dụ Sanh không khỏi giật mình. Dù cô không phải người nhạy bén, nhưng lúc này cũng nhận ra điều gì đó.
Chẳng lẽ mẹ cô đang có ý định tác hợp cô với Lương Dĩ Thực?
Cô thở dài, bất lực nói
"Mẹ, con với anh ấy không có khả năng đâụ"
Bà Thẩm Phàm quay sang nhìn cô, hỏi ngay
"Tại sao? Cậu ấy vẫn đang độc thân mà."
Bà dường như có chút bất ngờ. Hồi bà còn đi học, mối quan hệ giữa sư huynh và sư muội thường là nền tảng dễ sinh ra tình cảm nhất.
Dụ Sanh giải thích
"Đúng là anh ấy là sư huynh của con. Nhưng con quen anh ấy chỉ vì anh ấy là bạn của Mạnh Tây Châụ"
Nghe đến cái tên Mạnh Tây Châu, sắc mặt bà Thẩm Phàm lập tức thay đổi. Bà hỏi ngay
"Sao lại có liên quan đến cậu ta?"
Mạnh Tây Châu là người có gia cảnh phức tạp, đặc biệt mẹ của anh ta cực kỳ khó tính. Dù không có chuyện gì xảy ra, bà cũng không đồng ý để con gái mình ở bên cậu ấy.
Dụ Sanh bình tĩnh nói
"Đúng vậy, nên mẹ biết rồi đó, giữa con và sư huynh không thể nào có khả năng."
Cô tiếp tục nói
"Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều nữa."
Bà Thẩm Phàm lườm cô một cái đầy ý trách, rồi nhắm mắt lại như muốn kết thúc câu chuyện
"Được rồi, mẹ biết rồi."
Nhưng sau đó, bà lại mở miệng hỏi
"Thế còn Chu Trác Nhiên thì sao? Khi nào con định gặp cậu ấy?"
Dụ Sanh mím môi, đáp
"Chờ đến khi phòng làm việc trang trí xong đã, mẹ nhé."
Phòng làm việc đã thuê xong, bước tiếp the0, Dụ Sanh bắt đầu tập trung vào việc trang trí và sắp xếp.
Ngôi nhà vốn rấtsach sẽ.
Trước khi giao cho cô thuê, Lương Dĩ Thực đã dọn dẹp toàn bộ đồ đạc cũ vào kho lưu trữ, thậm chí còn gọi người đến lau chùi, vệ sinh kỹ lưỡng.
Cô tìm một nhà thiết kế để bàn bạc, chủ yếu thảo luận cách bố trí phòng triển lãm.
Quá trình chế tác đàn cổ thường tạo ra rấtnhiều bụi, nên căn phòng làm đàn không cần trang trí cầu kỳ.
⬅ Trước Tiếp ➡