Chương 9
như thế nào?
“Chúng ta có thể chỉ tổ chức hôn lễ.” Lục Diệu nhìn cô, “Anh cũng ghét ràng buộc trong hôn nhân.” "..." Nghĩa là không cần phải đăng ký kết hôn?
Sự cám dỗ này thực sự rất lớn.
Trên đường trở về, Ôn Ngôn lái xe, Lục Diệu ngồi ở ghế phụ.
Mũi đầy mùi thuốc lá và rượu, lẫn với mùi nội tiết tố nồng nặc của người đàn ông, cô ngửi thấy mùi này, khát nước không giải thích được, đến mức lái xe cũng không tập trung.
Cô muốn lăn cửa kính xe xuống để thở một chút, nhưng làm như vậy sẽ quá rõ ràng.
Cô đành phải dừng lại khi đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, "Anh Tứ đợi một chút, em đi mua chai nước." Lục Diệu nhanh chóng xuống xe, khi cô quay lại, túi đồ mang theo trong tay có nước khoáng, nước cam, trà hoa nhài, đồ uống có ga...
Giống như mỗi loại đều mua một chai.
Lục Diệu không có hỏi sao cô lại mua nhiều như vậy, đây hiển nhiên là một thói quen, nếu hỏi sẽ thật sự rất ngốc.
“Cảm ơn anh Tứ.” Ôn Ngôn lấy trà hoa nhài từ bên trong ra, thuận miệng nói “Ăn gà phải uống Coca.” Lục Diệu vặn mở nắp nước khoáng, khi anh uống nước, yết hầu của anh cuộn lên lăn xuống, rất quyến rũ, Ôn Ngôn không thể dời mắt đi, giờ cô mới biết, thì ra đàn ông đôi lúc cũng có thể được miêu tả bằng từ quyến rũ.
Đang chăm chú nhìn thì đụng phải ánh mắt Lục Diệu sau khi uống nước, cảm giác như bị điện giật, một cổ dòng điện từ trong lòng dâng lên, từ từ tấn công bụng dưới của cô, chỗ tư mật giữa hai chân cô co rút lại, có chút tê rần… Ôn Ngôn biết mình đang phản ứng, giả bộ bình tĩnh, không có lập tức tránh né tầm mắt Lục Diệụ Khi mặt Lục Diệu tiến lại gần, cô hơi giật mình.
Đôi mắt nhìn nhau, hơi thở dần hòa quyện, đôi môi chỉ còn cách nhau vài mm.
Lục Diệu nhìn cô chằm chằm, trầm giọng nói "Ở với tôi." Hơi thở dồn dập của người đàn ông phả lên môi cô, nụ hôn xa cách này khiến trái tim của cô như bị cào xé, tai của Ôn Ngôn nóng lên, đây là lần đầu tiên cô đỏ mặt.
“Tứ….
Anh Tứ….” Khoang miệng của cô có mùi hương hoa nhài rất mê người, Lưu Diệu híp mắt lại nhìn chằm chằm cô.
“Anh ở lại, hay là em muốn đi thành Bắc cùng anh?” Cách chọn một trong hai này giống như cái võng quấn chặt cô lại, không cho cô có cơ hội trốn tránh.
Cổ họng của Ôn Ngôn đau rát, không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước miếng xuống, âm thanh này vang lên bên tai của hai người nghe rất xa hoa lãng phí khiến mặt cô càng đỏ hơn.
Cô không không có cách nào đối diện với người đàn ông này nữa ngay sau đó cô đã quay mặt qua chỗ khác.
Giây tiếp theo, những khớp xương rõ ràng của người đàn ông nắm chặt cằm cô.
Vì cầm súng luyện tập quanh năm mà lòng bàn tay của anh xuất hiện rất nhiều những vết chai dày, đối lập hoàn toàn với da thịt bóng loáng trắng nõn của cô sau đó xoay mặt của cô lại.
“Em vẫn còn chưa trả lời vấn đề lúc nãy của anh đâu đó.” Ôn Ngôn cũng không phải kiểu người ngại ngùng, trước kia cũng có những người ông dùng những phương thức bá đạo để theo đuổi cô đều bị cô thẳng thừng từ chối.
Nhưng đối với Lục Diệu, cô biết rất rõ cô không làm như vậy, “Để em suy nghĩ một đêm được không anh Tứ?” Lục Diệu lấy lui làm tiến, buông