⬅ Trước Tiếp ➡

hơi tê dại.
Lục Diệu đứng sau lưng cô ta, nghiêng người và rút hai quân số 2 từ quân bài trong tay của cô ta, "Đánh lá này đi." “Cảm ơn anh Tứ.” Cô ta rút tấm bài từ ngón tay anh ra, đầu ngón tay như có như không lướt qua ngón tay anh như không có chuyện gì, có hơi nóng.
Ôn Thần sửng sốt, "Đệt Quên mất Anh Tứ ở đây Anh Tứ là thần bài trong đội đấy Mau dạy cho đứa em gái ngốc này dùm em đi Em sắp bị nó làm cho thua sạch đây.
Em đường đường là vương giả bây giờ thành đồng thau rồi.” Ôn Ngôn chộp lấy bỏng ngô nhét vào miệng anh ấy, "Anh im miệng đi " Lục Diệu kéo ghế ngồi ở bên cạnh cô, nghiêng người chỉ vào quân bài trong tay cô, như ra lệnh "Tiếp tục đi." Lúc này Ôn Ngôn mới tỉnh táo lại, vừa mới đánh hai con 2, trong tay không còn quân bài nào lớn, vì vậy cô tiếp tục rút ra một con 4, sắp đánh xuống, nhưng bị cản lại bởi người đàn ông bên cạnh.
Cô thấy anh ném xuống những quân bài liên tiếp, còn có thể chơi như thế này sao?
Đối thủ sau khi nhìn thấy liền đơ ra.
Ngay sau đó là một cặp bài khác, đều là những quân bài mà Lục Diệu giúp cô ném ra, cuối cùng trong tay không còn một lá bài nào.
Đệt Thắng rồi "Anh Tứ giỏi quá Em thật bái phục, em gái Mau học hỏi anh Tứ đi " Ôn Thần xáo bài, không ngừng nhướng mày nhìn cô.
Ôn Ngôn ghét bỏ lườm anh ấy.
Nhưng những người có mặt đều tưởng rằng cô không muốn anh trai tác hợp cho cô với Lục Diệụ Tóm lại, không ai đoán mò chuyện gì sẽ xảy ra giữa cô và Lục Diệu, bọn họ đều đặt hết hy vọng vào Ôn Lam.
...
Một giờ sau, Ôn Ngôn thắng lợi vẻ vang, cầm tiền mặt cảm ơn Lục Diệu, "Cảm ơn anh Tứ, hay là lát nữa em mời anh đi ăn?" Lục Diệu gật đầu "Được." Ôn Ngôn chỉ thuận miệng nói ra, không ngờ Lục Diệu thật sự để cô mời đi ăn, nhà họ Lục ở thành Bắc giàu có, lại là quân khu thượng tướng, cần gì phải trông chờ vào bữa ăn này?
Ngày hôm sau, người trong nhà lại tiếp tục sắp xếp cho cô một buổi xem mắt, vừa đi tới sảnh trước liền thấy Lục Diệu từ trong phòng khách chặn đường cô, “Không phải muốn mời anh đi ăn sao?" "..." Anh thật sự còn nhớ.
Các trưởng bối xuyên qua cửa sổ sát đất ở trong phòng khách nhìn thấy hai người nói chuyện ở bên ngoài, trong lòng nghĩ không biết hai người có quan hệ gì, không phải ngày hôm qua hai người không nhìn vừa mắt nhau sao?
Nhìn lại lần nữa, Ôn Ngôn đã cùng Lục Diệu rời đi.
Nhưng con trai nhà họ Bạch đã tới rồi, đâu thể để người ta chờ được?
Thế là đành lôi Ôn Lam ra cứu nguy, tuy rằng trong lòng Ôn Lam không tình nguyện chút nào.
Nhà họ Bạch chỉ là nhà giàu mới nổi, làm sao có thể so với nhà họ Lục?
Sau khi ra khỏi nhà, lên xe Lục Diệu, Ôn Ngôn chủ động cảm ơn anh "Cảm ơn anh Tứ đã ra tay giúp đỡ." Cô không ngốc, cô biết chuyện xem mắt của mình từ khi trở về Trung Quốc đã được truyền ra ngoài, nửa tháng cô đã gặp không dưới 20 cậu ấm, lần nào cô cũng bày ra vẻ mặt làm khó dễ dọa đối phương sợ bỏ chạy, bọn họ đều biết tiểu thư nhà họ Ôn cay nghiệt, điêu ngoa, tiếng xấu chắc đã đồn ra xa.
Hôm nay không biết cậu ấm của nhà nào lại can đảm


⬅ Trước Tiếp ➡