⬅ Trước Tiếp ➡
| Đối với Lục Viễn mà nói, đi vào chỗ KTV này, đi bậy đi bạ vậy mà lại vào đúng phòng của ba ác ma này.
| Bị bọn họ tùy ý mà đùa nghịch, làm một món đồ chơi bị thao qua thao lại, quả thực chính là một hồi ác mộng.
Mà hồi ác mộng này còn lâu mới kết thúc.
| Tiêu Cẩn Du chặn lại thắt lưng Lục Viễn, từng chút mà cắm côn thịt vào, mặc dù có chút cố sức, nhưng lại phi thường hiệu quả.
Giang Liệt là người vào đầu tiên thích đến nhằm hai mắt lại, ách thanh quát: "Tề a!"
Lục Viễn đau đến toàn thân run rẩy, xấu hổ và giận dữ khó nhịn, ngửa đầu kêu thảm thiết: "Không a a a a..."
| Tiêu Cẩn Du mắt điếc tai ngơ, trên gương mặt trắng nõn dâng lên vài tia ửng hồng: "A, thao, đại thúc, ngươi thực lợi hại, mẹ nó thích chết ta."
Hai cây dương căn tráng kiện cứng rắn đều cắm vào trong thịt huyệt, Lục Viễn đem môi cắn đến bật máu, muốn hỏng mà xin tha: "A.. không, van cầu ngươi... ô ô, đừng làm nữa... a..!".
| Mạnh Vũ đưa tính khí vào sâu trong miệng Lục Viễn, mắng:"Tao hàng, tiếp tục liếm cho ta, hôm nay thế nào cũng phải bắn nước tiểu vào miệng ngươi."
Lục Viễn vừa thẹn vừa sợ, nước mắt không ngừng chảy ra, cả người run run. Tiêu Cẩn Du đè lại hai chân hắn bắt đầu thong thả đưa đẩy.
Giang Liệt tựa hồ phi thường thích cái tư thế song sáp này, tuy nằm ở phía dưới, không thể động đậy, nhưng vẫn thích đến không ngừng hút khí.
"A, tê a!"
| Tiêu Cẩn Du đẩy nhanh tốc độ trừu sáp, Lục Viện nghiên đầu, nghe lời mà liếm mút tính khí của Mạnh Vũ.
| Cảm giác đau đớn dần dần tản đi, khắp người như muốn tê liệt, vô cùng tận hưởng khoái cảm từ tận sâu bên trong các huyệt tràn đến.
| Tiêu Cẩn Du cuối người xuống, gặm lấy đầu vú Lục Viễn mà cắn mút "Đại thúc, người giỏi quá, mông thật lớn, núm vú cũng lớn, cái gì cũng lớn, làm ta thực sự...tế... muốn một ngụm ăn sạch người vào bụng..ngô ân..!"
Lục Viễn nói không nên lời, tâm như nổi sấm, thần trí càng thêm hoảng hốt.
mᎤ .
Mạnh Vũ một lần lại một lần đâm đến thật sâu, cắm thẳng xuống yết hầu Lục Viễn, hắn nôn khan hai tiếng, mơ mơ màng màng nghĩ.
Xong rồi, hắn muốn chết, hắn chắc chắn sẽ bị ba tên hỗn đản này đùa chết.
| Chỉ là vì cái gì, vì cái gì mà nơi bị mạnh mẽ thao làm kia trở nên càng ngày càng thoải mái?
| Đầu vú bị Tiêu Cẩn Du liếm mút đến cứng rắn, linh hồn nhỏ bé của hắn như muốn bay lên thiên đường, mà ngay tại miệng bị Mạnh Vũ cắm vào cũng không cảm thấy ghê tởm.
| Ông trời a, hắn rốt cuộc tại sao lại trở thành như thế này?
Một lát sau, Mạnh Vũ như lời hắn nói, bắn thẳng tinh dịch vào miệng Lục Viễn, sau đó là nước tiểu.
| Tiêu Cẩn Du không vui bĩu môi:"Đại Vũ ngươi cũng hơi quá đáng, như vậy là khi dễ đại thúc, sẽ làm hắn sợ, lại nói ngươi lộng hắn một miếng nước tiểu, làm sao ta hôn hắn?"
Giang Liệt cũng nhíu mày gầm nhẹ: "Thao, cũng dính lên người ta."
Mạnh Vũ ngồi trên đầu bên kia của ghế sô pha, hút một điếu thuốc, híp mắt nói: "Các ngươi đừng có nhiều lời, trước xem hắn đi, nhìn xem hắn bây giờ trở thành cái dạng gì rồi."
| Ngô ân... hừ... ân ngô..!"
Mạnh Vũ nói đúng, Lục Viễn so với lúc vừa bị thao thật sự khác nhau, vách trang thịt gắt gao bao lấy tính khí của Tiêu Cẩn Du cùng Giang Liệt, đầu ngửa ra phía sau, tiếng rên rỉ phát ra cũng thay đổi diệu kỳ.
| Tiêu Cẩn Du mỗi lần đâm vào, đều nhấn đến nơi kỳ lạ bên trong hậu huyệt, mỗi lần đều làm hắn thích đến nỗi xúc động muốn bắn.
| Lục Viễn có cảm giác càng ngày càng hưng phấn, càng muốn được âu yếm vuốt ve nhiều hơn, mê loạn mà dâm kêu, vươn tay tự nắm lấy tính khí của chính mình.
Dưới sự kích thích như vậy, Tiêu Cẩn Du chưa bắn lần nào sao có thể chịu nổi, hắn nắm lấy tính khí Lục Viễn, ngọt ngào cười: "Không được nha đại thúc, ngươi nếu muốn bắn, thì chỉ có thể bị chúng ta thao bắn."
Lục Viễn không được phóng thích, khó chịu đến hai mắt đẫm lệ mông lung, mờ mịt nhìn Tiêu Cẩn Du: "Cầu ngươi, cho ta bắn, cầu ngươi"
Ánh mắt Tiêu Cẩn Du lóe lên: "Không được, ta đã nói người chỉ có thể bị chúng ta thao bắn."
| Tiêu Cẩn Du nói xong, cùng Giang ăn ý liếc mắt nhau một cái, đồng thời mạnh mẽ thao hậu huyệt Lục Viễn.
"A..ah..ân..a..ngô..!"
| Lục Viễn kêu đến dâm đãng cực kỳ, nhiệt tình như lửa cuốn lấy thắt lưng Tiêu Cẩn Du.
| Tiêu Cẩn Du cởi áo trong ra, từng khối mồ hôi tích trên người Lục Viễn, ba người có chút không khống chế được.
| "Phốc xuy phốc xuy" tiếng nước không ngớt bên tai, tinh dịch Mạnh Vũ vừa nãy ở trong tiểu huyệt Lục Viễn cùng với hỗn hợp dầu bôi trơn, bị đánh thành bọt biển màu trắng, theo chỗ kết hợp mà chảy xuống.
| Lục Viễn vừa khóc vừa kêu, hai đùi gắt gao bám chặt thắt lưng Tiêu Cẩn Du, cả người nhuộm thành màu phấn hồng đáng yêu.
"A ân...ha..a..!"
| Tiểu Cẩn Du nắm trụ tóc Lục Viễn, khàn giọng quát: "Thích sao? Hai cây dương vật cùng thao người thích hay không thích?"
Lục Viễn lắc đầu khóc, hoảng hốt đến hừ kêu: "Không, buông tay, không."
"Ha ha, không thừa nhận, vậy ta sẽ giữ chặt bảo bối của ngươi, không cho ngươi bắn."
Tiêu Cẩn Du nhéo nhéo mặt Lục Viễn, cùng Giang Liệt ăn ý phối hợp một cái tiến một cái xuất, ma sát cực hạn mang đến khoái cảm làm Lục Viễn lâm vào điên cuồng.
"Ta thích, ta thích còn không được sao? Ô ô, mau buông ra, a a a."
| Tiêu Cẩn Du cùng Giang Liệt cơ hồ tới cực hạn cùng lúc, bắn tinh dịch vào trong cơ thể Lục Viễn.
| "Đại thúc, người thực lợi hại!"
| "Ta thao!"
| Tiêu Cẩn Du buông lỏng tay, Lục Viễn cong thắt lưng, hét chói tai bắn ra, một lượng lớn chất lỏng trắng ngà bắn lên người Tiêu Cẩn Du.
Ai cũng không thể ngờ, sau khi bắn xong, tính khí Lục Viễn mềm xuống, run run bắn ra nước tiểu.
⬅ Trước Tiếp ➡