⬅ Trước Tiếp ➡
Tiêu Kỳ Mặc nhìn cô tùy ý nhét khăn mùi soa vào trong túi, hai tay cắm vào túi quần rời đi.
“Không dự tiệc sao ?” Tiêu Kỳ Mặc ôn hòa hỏi.
“Rất nhàm chán, các anh tự chơi đi.”
Khẩu khí kia, hung hăng ngang ngạnh, vừa lãnh khốc vừa tà mị.
Lại thêm động tác của cô, hoàn toàn chính là một thiếu nữ bất cần đời, kiêu căng khó thuần.
Diệp Cẩn Văn nhìn theo bóng lưng rời đi của cô, lúc này mới thoáng thở phào một hơi.
Chuyện đánh nhau đã tìm ra đáp án rồi.
Có điều, thái độ của Kỳ Mặc hôm nay có hơi không giống ngày thường nha……
Sảnh tiệc nhà họ Tô.
Đám khách khứa bị ông Lục triệt để lạnh nhạt, lúc này còn không biết đã tránh được một kiếp, đám người tụm năm tụm ba xì xầm bày tỏ sự bất mãn với Lục Miên.
Chốc chốc lại lia mắt nhìn về phía Lục Tâm Noãn, rồi lại chụm đầu vào tiếp tục bàn tán.
“Cái người ở hậu hoa viên vừa rồi thật sự là đại tiểu thư nhà họ Lục – Lục Miên sao ?”
“Chính là cô ta, gia chủ Lục cũng thừa nhận rồi còn gì. Lục Miên kia thật quá kỳ quái, điệu bộ thì lạnh như băng, vừa nhìn liền biết có vấn đề về tâm lý !”
“Đúng thế, vừa rồi tôi còn luôn lo lắng liệu cô ta có phát điên lên rồi móc dao ra xông thẳng về phía chúng ta hay không ! Loại người như vậy ngộ nhỡ một ngày nào đó tâm tình không tốt lại trở tay trả thù xã hội cho coi !”
“Đừng nói nữa đừng nói nữa, lông tơ của tôi đã dựng lên hết lên rồi đây này ! Nhà họ Lục cũng thật là, loại người như vậy sao không trực tiếp nhốt lại trong nhà đi, lại còn thả tra ngoài làm cái chi gì không biết ! Tô lão tiên sinh cũng thật lương thiện, rõ ràng là giải vây cho Lục Miên kia, làm hại chúng ta uổng công đến đây một chuyến……”
“……”
Tiếng xì xào bàn tán của đám khách khứa bên kia ít nhiều đều truyền vào tai của ba người Lục Hành Đường.
Sắc mặt Lục Hành Đường càng lúc càng đen.
Vừa rồi ở hậu hoa viên, sự xuất hiện của Lục Miên khiến bọn họ mất hết mặt mũi, lại còn nháo ra một trò cười càng khiến nhiều người biết đến sự tồn tại của cô.
Đứa cháu gái này của ông ta, thành thật mà nói thì ông ta hoàn toàn không muốn thừa nhận.
Bởi vì, quá bẽ mặt !
Từ nhỏ đã hư hỏng, lớn lên thì toàn gây chuyện thị phi.
Không nhắc tới vụ bắt cóc năm đó, lần này nó có thể trở về, bọn họ cũng muốn chung sống vui vẻ với nó, ai ngờ đâu tính tình của nó còn quái gở hơn cả trước đây, năm lần bảy lượt hỗn láo với trưởng bối, khiến người ta mất hết mặt mũi.
Giọng điệu của Bùi Cẩm Lan cũng không tốt mấy, bà ta lắc đầu u oán nói: “Nó rốt cuộc là làm sao vậy ? Hôm nay nhiều khách khứa như thế nhưng chẳng có lấy một ai được ông cụ Tô đích thân mời đâu. Lục Miên có tài cán gì mà được đích thân ông Tô tiếp đãi, lại còn thẳng tay vứt bỏ chúng ta ở đây nữa chứ ?”
Lục Tâm Noãn cúi thấp đầu gửi đi một tin nhắn rồi mới ngẩng đầu lên, rất hiểu chuyện khuyên nhủ.
“Hay là ông nội Tô thấy chị đáng thương nên mới làm như thế.” Lời này vừa thốt ra viền mắt cô ta liền ửng hồng: “Chú thím, hai người đừng tức giận nữa, cháu thay chị gái nhận lỗi với hai người……”
“Tâm Noãn, chuyện này không liên quan đến cháu !” Bùi Cẩm Lan vỗ vỗ mu bàn tay của Lục Tâm Noãn.
Lục Hành Đường nghe thấy thế cũng ngầm đồng ý với cách nói của Lục Tâm Noãn, sắc mặt ngay lập tức dịu lại không ít.
Ông cụ Tô là nhà từ thiện lớn nhất Vu Thành, vừa dễ mềm lòng lại nhân từ, mấy năm nay đã giúp đỡ không ít người. Hai năm trước sau khi xảy ra án bắt cóc lớn 726, ông ấy cũng bỏ tiền bỏ sức ra giúp đỡ truy tìm bọn bắt cóc, tuy không có kết quả gì, nhưng người ta cũng đã tận tâm tận lực giúp đỡ rồi.
Giờ đây Lục Miên đã trở về, ông Tô quá nửa là thương hại nó mà thôi !
Người trong sảnh tiệc thảo luận sôi nổi nhưng bọn họ lại không biết rằng những lời này toàn bộ đều truyền vào tai Tiêu Kỳ Mặc.
Anh một tay đút túi quần, thu lại đôi chân dài đang định bước vào sảnh tiệc.
“Kỳ Mặc, không vào à ?” Mặc gia hiếm khi vi hành một lần tới tham dự loại yến tiệc thế này.
“Rất nhàm chán, các cậu tự chơi đi.” Trong chớp mắt anh đã mất sạch hứng thú, xoay người bước ra ngoài sân.
Diệp Cẩn Văn nhắm mắt nhắm mũi bám theo sau anh, vừa bất đắc dĩ vừa cạn lời.
Mặc gia ơi là Mặc gia, câu nói này không phải câu gốc của anh đúng không ?
Anh ta có chút không phân biệt được vị gia này đến cùng là rời đi vì yến tiệc thật sự nhàm chán hay là vì người bên trong đang xì xầm nói xấu Lục Miên ?
Mấu chốt là ngài không tìm ông Tô hỏi chuyện án bắt cóc nữa hả ?
Thật ngại quá, trượt tay
Tiêu Kỳ Mặc bước ra ngoài được vài bước, thấy Diệp Cẩn Văn vẫn luôn bám theo sau liền dừng lại.
“Đi, mau đi tìm ông Tô nói rõ về việc xảy ra trong ngõ hẻm.”
Người đàn ông bình tĩnh nói chuyện, Diệp Cẩn Văn căn bản không nhìn rõ được, cũng đoán không ra được điều gì ẩn chứa trong đôi mắt thâm trầm đen láy sau lớp kính kia.
Nhưng anh ta vẫn gật đầu theo bản năng.
“OK, chuyện này cứ giao cho tôi.” Diệp Cẩn Văn bóp tay làm nóng người.
Anh ta có quen biết với ông Tô, lại thích hành hiệp trượng nghĩa bênh vực kẻ yếu.
Lần này rõ ràng không phải là lỗi của Lục Miên, mấy người này sao lại khẩu nghiệp như vậy chứ hả !
Lục Miên người ta chẳng những không trả thù xã hội mà ngược lại còn ‘ra chân’ cứu cái mạng quèn của bọn họ một lần đó có được không !
Diệp Cẩn Văn không chút do dự trực tiếp đến hậu viện tìm ông Tô.
Bởi vì đã đến mấy lần nên bảo vệ Tô gia cũng không ngăn cản anh ta. Anh ta tìm đến ông Tô đơn giản tóm tắt lại sự việc cho ông Tô nghe một lần, ông Tô đương nhiên để bụng, trực tiếp hủy bỏ buổi yến tiệc hoang đường này.
Tâm tình của đám khách khứa đều rất phức tạp, đến cuối cùng chỉ có thể ngơ ngác rời đi.
Có điều nhóm ba người Lục Hành Đường lại bị giữ lại, khiến không ít người tò mò đoán già đoán non, chẳng lẽ hai nhà này sắp có chuyện tốt ?
Tâm tình Lục Tâm Noãn không ngừng nhảy nhót.
Lục Hành Đường thì nho nhã lễ độ, đầu tiên là nói xin lỗi ông Tô: “Ông Tô, lần này là Lục Miên gây phiền phức cho ngài rồi, trở về tôi liền dạy bảo nó !”
“Không cần !” Tô Thanh Hà vịn lấy ông ta, ánh mắt sáng quắc mang theo chân thành, lại còn nắm lấy tay ông ta, “Lục tiên sinh, phiền ngài trở về giúp tôi chuyển lời cảm ơn đến Miên Miên, nếu không có con bé, nhà Tô hôm nay sợ rằng đã gặp xui xẻo rồi !”
⬅ Trước Tiếp ➡