⬅ Trước Tiếp ➡
"Em... Em đánh thức anh..." Bách Hành Chi có điểm ngượng ngùng nhỏ giọng nói.
Hạ Thần Diệp dúi đầu vào cần cổ Bách Hành chi, rầu rĩ nói "Tim em đập lớn quá " /cứu em Chi =
"..." Người nào đó mặt đỏ bừng bừng
Bách Hành Chi cảm thấy Hạ tiên sinh lúc ngủ như con chó săn thích cọ cọ chủ nhân, nhất quyết phải ngửi được mùi yêu thích mới bằng lòng bỏ qua.
Cậu thử duỗi tay sờ mái tóc vàng của Hạ Thần Diệp, Bách Hành Chi to gan khẽ vuốt tóc hắn, đầu ngón tay truyền tới xúc cảm mềm mại lạnh lẽo thật sự rất dễ chịụ
en
Hạ Thần Diệp bị vuốt đến thoải mái, thừa dịp Bách Hành Chi không để ý mà trượt xuống ngậm núm vú phấn nộn vào miệng cuồng nhiệt liếm mút.
"Hạ Hạ tiên sinh " Bách Hành Chị sợ tới mức ôm lấy đầu của hắn.
Hạ Thần Diệp ngậm núm vú, nghi ngờ nói
"Em còn gọi tôi là gì?"
"..." Bách Hành Chi xấu hổ mông đều ửng đỏ, thân thể hơi hơi phát run, "Ông xã... Không cần hút nơi đó..."
Tối hôm qua Hạ Thần Diệp cùng cậu quấn quít trên xe vô tình phát hiện chỉ cần nhẹ nhàng cọ xát đầu vú của Bách thỏ con một chút, tiểu huyệt của bé thỏ liền khít lại ngay lập tức, nếu là dùng lực mạnh mẽ niết lộng hoặc liếm cắn, thỏ con nhất định sẽ giống như sắp cao trào mà dâm kêu, đây quả thực là phúc lợi ngoài ý muốn.
Bách Hành Chi thấy trước mắt một màn mút liếm tình sắc như vậy, thân thể sau một hồi cũng bị tác động bắt đầu phát nứng, lỗ dâm lại ngứa ngáy, bên trong "phụt phụt" chảy ra chiến tích còn sót lại tối qua của Hạ tiểu công.
"Ong... Ông..."
Lúc này đột nhiên di động của Hạ Thần Diệp rung mấy tiếng. Bách Hành Chi vội đẩy nhẹ hắn, muốn hắn mau đi nghe điện thoại.
Hạ Thần Diệp chồm người lên, thân mật cọ cọ chóp mũi Bách Hành Chi, sau đó duỗi cánh tay dài lấy điện thoại, không kiên nhẫn ấn nghe, "Có chuyện gì?"
Ngô Hoán vừa nghe thấy giọng điệu này, đệt mợ người anh em, vừa mới có bồ đúng là thay đổi Khẳng định vẫn còn đang lăn lộn trên giường Ngô Hoán ở bên kia nhe răng nhếch mép, tức giận nói
"Tối hôm qua ông giúp cậu giải quyết mọi chuyện ổn thỏa, thế nào, không có gì muốn giải thích về người đẹp đang ôm trong lòng hả?
Hạ Thần Diệp cầm điện thoại trườn xuống ngực Bách Hành Chi, lại một lần nữa há miệng ngậm lấy đầu vú cậu, dùng hàm răng cẩn thận day nghiền.
Côn thịt nhỏ của Bách Hành Chi lập tức rỉ vài giọt nước, cậu thống khổ chống cự dùng tay che miệng, liều mạng không để tiếng rên rỉ lọt ra ngoài.
Ngô Hoán nói "Cái thằng khốn tối qua là ngựa quen đường cũ, đã cường bạo qua không ít người, nhà cũng có chút thế lực nên có thể dẹp xuống, cơ mà ông đây là ai chứ? Người của anh em ông đây mà cũng dám đụng vào, tôi đương nhiên là tìm người "ân cần" dạy dỗ rồi tống nó vào cục ngồi ngốc trong đó."
Hạ Thần Diệp đang tận hưởng cảm giác nhai nuốt đầu vú phấn nộn trong miệng, nhìn núm vú nhỏ ướt đẫm nước bọt khiến hắn lại muốn làm thêm một hiệp.
"Tối hôm qua gấp quá, không kịp xử lí thằng rác rưởi kia," Lúc hắn nói đến đây, ngữ khí băng lãnh đến cực điểm, sau đó liền trở về như bình thường "Cám ơn cậụ"
Đại thiếu gia nhà họ Ngô lập tức bày ra điệu bộ ôi giời dăm ba chút chuyện cỏn con, vô cùng đắc ý, sau đó lại vô sỉ nói
"Vậy không quấy rầy cậu cùng người đẹp ân ái, bye bye "
Cúp máy, Hạ Thần Diệp không chần chừ quăng điện thoại xuống thảm, bắt đầu tập trung bắt nạt Bách thỏ con.
Bách Hành Chi chịu đựng khoái cảm lấn át, giọng nói có điểm đứt quãng
"Người kia... là ai a? Ưm... a a cắn nhẹ chút... Hắn làm sao có thể giải quyết tên biến thái a...ưm... kia?"
Hạ Thần Diệp hung hăng mút đầu vú trong miệng, mút đến nỗi Bách Hành Chi khóc nức nở mới chịu ngẩng đầu lên, nhìn cậu trả lời "Là anh em chơi từ nhỏ đến lớn, Ngô Hoán."
Bách Hành Chị thở hổn hển hỏi, "...Nhà hắn thế lực rất lớn sao?"
Hạ Thần Diệp giương cao khóe miệng, nụ cười làm Bách Hành Chi xem đến ngây người, này trong tích tắc có thể gây sát thương đến hàng triệu cô gái a.
"Bảo bối, đừng có ở trước mặt tôi mà nói về thằng khác được không?" Hạ Thần Diệp giống như chó săn cọ tới cọ lui, tự mình chạy tới liếm người.
Năng lực suy nghĩ của Bách Hành Chi lại một lần nữa biến mất không còn một mảnh, hai người ôm nhau, cự điểu lại lần nữa cắm mạnh vào huyệt động, phun ra một đống tinh dịch đậm đặc chất lượng, Hạ Thần Diệp ra vào từng đợt mạnh mẽ dứt khoát chơi đến thỏa mãn, một lần nữa cùng nhau trầm luân trên giường.
Chờ bọn họ quần nhau xong cũng đã hơn 2 tiếng sau, Bách Hành Chi cơ hồ bị đụ đến sắp bất tỉnh, hai chân mềm nhũn như vũng bùn, đôi mắt đẫm lệ mông lung, một thân ướt đẫm mồ hôi, lỗ đít đỏ rực banh rộng nằm liệt trên côn thịt Hạ Thần Diệp, nhìn qua hệt như búp bê tình dục bằng silicon bị chơi hỏng
"Ông xã... Em muốn tắm..." Cả người dinh dính mồ hôi thật sự khó chịu, Bách Hành Chi dùng ánh mắt cầu xin nhìn về phía Hạ dương vật bự Diệp.
Hạ Thần Diệp sủng nịch nhẹ nhàng xoa đầu cậu, sau đó giữ nguyên tư thế này mà đứng lên, bế theo bảo bối của hắn đi vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, Bách Hành Chi và Hạ Thần Diệp hai mắt nhìn nhau bắt đầu một hồi đấu tranh tư tưởng.
"Anh đi ra ngoài đi..." Bách Hành Chi xấu hổ muốn nổ tung, "Em muốn tự mình tắm."
Đôi con người thanh lãnh của Hạ Thần Diệp tràn đầy ý cười, "Cái gì làm cũng đã làm, em còn ngại ngùng."
Bách Hành Chi giãy giụa nghĩ muốn đem cặc bự rút ra, tuy cũng có cố gắng nhưng vẫn thất bại, ngược lại làm cho côn thịt cực đại mới vừa mềm xuống lại có khuynh hướng cương lên lần nữa, Bách Hành Chi sốt ruột muốn hỏng, "Ông xã... Ông xã em không thể, làm nữa tiểu huyệt sẽ hư mất..."
Có đôi khi Hạ Thần Diệp thật sự hoài nghi bé dâm đãng rốt cuộc có nhận thức được bản thân lúc nào là đang câu dẫn, lúc nào là đang nói chuyện bình thường hay không, nhưng mà dù sao thì ở trong mắt hắn cũng đều đáng yêu đến muốn phạm tội.
Hạ Thần Diệp nhẹ nhàng rút ra, sau đó sáp lại gần bên tai Bách Hành Chi, gặm cắn lỗ tai cùng cậu nói chuyện.
"Cũng được, nhưng phải để ông xã tắm cho em."
Bách Hành Chi thật muốn khóc.
Thế nên liền xuất hiện hình ảnh, Hạ Thần Diệp ngồi trên ghế, còn Bách Hành Chi ngồi trên đùi hắn hai chân dang rộng, hậu huyệt banh rộng, ngay bên dưới là bồn tắm lớn.
Bách Hành Chi xấu hổ đến hốc mắt đỏ bừng, cậu khóc chít chít giãy giụa, kết quả đều bị Hạ Thần Diệp chế trụ, bàn tay to thô ráp xoa xoa bên ngoài hậu huyệt.
"Ưm a..." Bách Hành Chị kiềm chế không được tên thành tiếng, cậu vốn dĩ có thể từ hậu huyệt đạt đến khoái cảm cực độ, loại xoa bóp thế này có chỗ nào giống như đang tẩy rửa, càng giống đang trêu chọc cậu thì đúng hơn.
Hạ Thần Diệp xấu xa duỗi ngón tay mạnh bạo xoa nắn toàn bộ nếp uốn bên trong các huyệt, sau đó còn không ngừng liếm cắn vành tai Bách Hành Chi không chịu buông, cố ý hạ giọng nói xuống cực thấp dụ dỗ bên tai cậu, "Bảo bối, giúp ông xã rửa tay được không?"
Bách Hành Chi khóc mang theo tiếng nức nở, giọng nói run rẩy "Rửa... rửa bằng cách nào...?
Hạ Thần Diệp thấp giọng cười, sau đó đem ngón tay đút vào khuấy một vòng mở rộng lỗ nhỏ, hắn một bên khuấy lộng một bên liếm láp cần cổ Bách thỏ con, "Giống như thế này, rửa từng ngón một."
Nước mắt Bách Hành Chi ồ ạt chảy xuống, lúc này tên ác ma Hạ Thần Diệp rút ngón cái ra, lại cắm vào ngón trỏ, cứ lần lượt như vậy cắm từng ngón vào bên trong quấy rối một hồi rồi lại rút ra, tinh dịch dính theo ngón tay từng chút tràn ra chảy xuống bồn tắm, Hạ Thần Diệp còn vớt nước từ trong bồn rót vào huyệt, ý đồ muốn mọi hết đống tinh dịch còn sót lại bên trong, sau đó lấy nước ấm xối lên, tiếp theo lại cắm hai, có khi cả ba ngón vào bên trong, nước ấm mang độ nóng làm lỗ đít Bách Hành Chi vô thức co rút, cuối cùng Hạ Thần Diệp dùng cả hai tay banh rộng lỗ đít Bách Hành Chi, "Bảo bối, tự mình dùng lỗ đít lôi tinh dịch ra."
Bách Hành Chi chỉ có thể xấu hổ thắt chặt hậu huyệt, lỗ đít đang bị căng rộng lại muốn cùng lúc co rút thì càng thêm vô cùng khó khăn, cậu bị bắt nạt đến khóc thút tha thút thít, người nhũn thành một bãi nước, tùy ý để ác ma Thần Diệp đùa giỡn.
Hạ Thần Diệp vô cùng hưởng thụ loại cảm giác này, Bách Hành Chi khóc càng hăng, hắn lại càng vui vẻ, dương vật càng cương cứng.
Hết chương 7.
8 Bị trói trên ghế địt tung bay trói tay chân, nhục huyệt căng rộng, liếm vú, bị đụ đến mất lý trí
Bách Hành Chi ở trong phòng tắm bị Hạ đại ác ma trêu chọc khóc lóc ôi liên tục, nhưng đến phút chót Hạ Thần Diệp cũng không đành lòng ra tay, sợ sẽ chơi hỏng bảo bối của hắn, thế nên Hạ Thần Diệp bế cậu về giường sau đó lại vào phòng tắm quay tay một trận, trong đầu tưởng tượng đủ loại dáng vẻ dâm đãng của Bách Hành Chi.
Hạ Thần Diệp trời sinh chính là một tảng núi băng ngàn năm, rốt cuộc cũng tìm được người có thể tan chảy được hắn, thậm chí còn biến hắn trở thành ngọn núi lửa phun trào.
Hạ Thần Diệp nhặt lên di động, đi ra ngoài phòng khách mới mở điện thoại lên, vừa mở nguồn đã nhìn thấy chi chít một đống các loại email chưa đọc, thân là chủ tịch, hắn nắm giữ toàn bộ hướng đi phát triển của công ty, một chút biến động dù là nhỏ nhất, hắn cũng đều cần thiết phải biết.
Hạ Thần Diệp vào thư phòng xử lý công việc, mà Bách bé ngốc u mê nam sắc Hành Chi đã sớm quẳng luôn tiệm bánh ngọt của mình tới tận mây xanh rồi.
Toàn thể nhân viên phục vụ vẻ mặt hoang mang đứng trước cửa tiệm, cuối cùng đành phải gọi điện thoại cho ông chủ Bách.
Đáng tiếc thay, điện thoại của ông chủ nào đó đã sớm hết pin, còn người ta thì đang nằm trên giường của người yêu ngủ đến không biết trời trăng mây sao, mãi cho đến bốn giờ rưỡi chiều mới tỉnh lại.
Vừa tỉnh dậy, cả người cậu liền truyền đến cảm giác đau nhức không chịu được, nhất là phần eo như sắp gãy tới nơi, mất vài phút cho đầu óc tỉnh táo, cậu rốt cuộc cũng nhớ tới bản thân vẫn đang là ông chủ tiệm bánh...
⬅ Trước Tiếp ➡