Bách Hành Chi bước lảo đảo mò đường, xung quanh đông người anh chen tôi lấn, rất nhiều lần Bách Hành Chi sắp muốn ngã tới nơi đều giật mình run rẩy cố gắng đứng vững.
Một gã đàn ông khác sớm đã theo dõi Bách Hành Chi lúc này cũng bắt đầu hành động, gã đột nhiên xuất hiện để lấy tay trái của Bách Hành Chi.
"Anh... Anh là ai a?" Bách Hành Chi khó chịu hỏi, tỏ thái độ bài xích người khác đụng vào người.
"Cưng đang muốn tới phòng vệ sinh sao, anh đây cũng muốn đi, thấy bộ dạng cưng như vậy để anh đỡ cho nhé." Gã đàn ông cười hì hì nói.
Ý thức của Bách Hành Chi đã có chút mê mang, khí lực không so nổi với cái tên đang kéo cậu, nói thẳng ra là cậu đang bị người này thô bạo lôi đi.
Bách Hành Chi bắt đầu sốt ruột, "Cút đi, buông ra," thanh âm tức giận yếu ớt vô cùng, con người xinh đẹp đỏ au, "Anh đừng có đụng vào tôi." Dáng vẻ này của cậu lại càng khiến gã nhìn đến dục hỏa đốt người, vào được WC, gã đàn ông thô bạo đẩy cậu vào một buồng trống, từ trong túi quần móc ra đồ vật giống như một cái ống tiêm.
Bách Hành Chị ngã lên mặt bồn nhìn thấy cái này, có ngất xỉu cũng phải giãy giũa cho bằng được, "Ngươi Ngươi muốn làm cái gì "
Tên đàn ông gắt gao túm lấy tay cậu, đem đầu ống chích rút ra, sau đó liền bắt đầu cởi quần Bách Hành Chi
Hôm nay Bách Hành Chị mặc một cái quần khá đơn giản nên liền dễ dàng bị tuột xuống dưới, tay chân cậu đấm đá lung tung ngăn lại hành động của gã, "Anh buông tôi ra Cứu mạng Cứụ.. Ô ô ô
Tên khốn khiếp lấy tay bịt miệng cậu lại, đút mạnh ống thuốc không có đầu kim chích vào nhục huyệt ướt át mê người, lập tức đẩy lút cán. "Ô ô ô ô "
Tiếng kêu cứu thảm thiết của Bách Hành Chi đều bị bàn tay gã chặn lại, gã gấp gáp cởi quần, thuận thế nắm lấy tóc của cậu hung hăng đẩy mạnh vào cửa
"Rầm "
"Mày con mẹ nó đang làm gì "
Đầu của Bách Hành Chi còn chưa kịp đụng vào cửa, một tiếng la hét giận dữ xen lẫn cuồng bạo theo sau đó truyền đến tiếng cánh cửa bị đá văng, đầu óc Hạ Thần Diệp hoàn toàn tràn ngập phẫn nộ, đôi mắt xanh lục đầy rẫy tơ máụ Bách Hành Chi lúc này đã mê man không nhìn thấy rõ tình hình, tên khốn muốn cưỡng hiếp cậu bị Hạ Thần Diệp lôi ra ngoài trước mặt mọi người bị đánh đến tận xương nát thịt
"Anh... Anh trai xin tha mạng A " Gã đứng lên muốn chạy liền bị Hạ Thần Diệp nắm đầu đập mạnh vào tường, tức khắc máu chảy đầm đìa, "Đừng Đừng đánh nữa Tôi biết sai rồi " Hạ Thần Diệp giờ phút này cái gì cũng đều không nghe thấy, hắn túm lấy cổ áo tên kia ném mạnh gã xuống đất, từng quyền từng quyền bao hàm lửa giận nện tới tấp lên mặt đối phương, đám quần chúng đứng xem còn thấy được cả hàm răng sắp bay ra
Bên ngoài ngày càng có nhiều người tiến vào nhưng không một ai dám cản lại nam nhân cao to gần mét chín, có người trong đám bọn họ hô lớn "Đừng đánh đừng đánh nữa Sắp đánh chết người rồi "
Ngô Hoán vốn dĩ chỉ là đi vào xem náo nhiệt, cơ mà vừa thấy, đờ mờ, xảy ra chuyện rồi
"Diệp Thần Diệp Đừng đánh Thần Diệp "
Ngô Hoán chạy tới ôm lấy cánh tay đang đánh người của Hạ Thần Diệp, Hạ Thần Diệp lúc phát điên đều làm Ngô Hoán hãi hùng khiếp vía, tay của hắn vẫn còn hơi phát run, hắn xoay đầu nhìn thấy Ngô Hoán, rốt cuộc cũng bình tĩnh hơn nhiềụ Hạ Thần Diệp buông lỏng tay, chậm rãi đứng lên nói với Ngô Hoán "Tên này giao cho cậu xử lý." Ngô Hoán nhìn tên biến thái nằm lăn quay dưới đất thấy khóa quần còn đang mở rộng, bản mặt cơ bản là đã bị đánh sắp phế tới nơi, lại nhìn về phía góc bên kia liền thấy bé thỏ, mọi chuyện lập tức đều sáng tỏ.
Bên ngoài WC đã yên tĩnh trở lại, bảo an cùng lão bản lần lượt xuất hiện, nhạc DJ cũng không dám bật, Hạ Thần Diệp
trước bao con mắt đem Bách Hành Chi đã xụi lơ ôm vào trong lòng, Bách Hành Chi mơ hồ bị dọa mà tỉnh táo một nửa, cậu túm chặt cổ áo Hạ Thần Diệp, đem đầu vùi sâu bên trong, cả người run rẩy đến hoảng.
Hạ Thân Diệp mình đồng da sắt nhìn thấy cảnh này thiếu chút nữa tâm cũng đều mau nát, hắn cúi đầu ôn nhu hôn lên tóc Bách Hành Chi, bế cậu vào xe của mình.
Hết chương 5.
6 Thân thể tương thích như cá gặp nước cuồng thao hậu huyệt phun đầy nước
Chiếc Maybach màu đen chạy bằng băng trên đường.
Bách Hành Chi đó giờ chưa từng được hưởng qua đãi ngộ như thế này, được người đặt ở đầu quả tim mà yêu thương cưng nựng, Hạ Thần Diệp từ lúc lên xe tới giờ cũng không buông cậu ra, bàn tay to như hai gông xiềng xích mạnh mẽ đem cậu khóa chặt trong lòng ngực, Bách Hành Chị như con đà điểu vùi đầu vào trong lòng hắn không muốn chui ra.
Một là bởi vì thẹn thùng, hai là vẫn chưa phục hồi tinh thần từ chuyện vừa rồi.
Ái nhân đang ngoan ngoãn nằm trong ngực mình, lúc này còn không hành động thì quá là mất mặt đàn ông, hơn nữa, hắn từ lúc lên xe vẫn luôn cúi đầu nhìn khuôn mặt hồng hồng của Bách thỏ con kỳ thật đây mới là nguyên nhân chính làm Bách Hành Chi không dám ngẩng đầu lên.
Hạ Thần Diệp cảm thấy chỉ cần em ấy ngồi bất động một chỗ đều giống như viên xuân dược lưu thông trong không khí, Hạ Thần Diệp nhịn không được dùng miệng cà chóp mũi của Bách Hành Chi, tham lam hít vào mùi hương dễ chịu trên người cậụ
Hắn cầm lòng không nổi mà đem người trong lòng ôm lên cao hơn, thuận tiện để hắn dúi đầu vào hõm vai xinh đẹp ngửi ngửi, Hạ Thần Diệp tham lam hít hà từ trên xuống dưới, từ đỉnh đầu dần chuyển đến hai mang tai lại dọc xuống phần cổ mảnh khảnh, còn lưu luyến cọ cọ một hồi.
Bách Hành Chi bị loại phương thức sắc tình như thế này trêu ghẹo làm cho cả người phiếm hồng, đôi mắt, cái mũi lỗ tai toàn bộ bị khi dễ cũng ửng đỏ, hơn nữa cậu thật sự đã nhẫn nhịn đến cực hạn, vô cùng khó chịu a. Xuân dược đã bắt đầu có tác dụng, bản thân vốn dâm đãng từ trong trứng, bây giờ còn bị hạ dược mạnh, lại được crush ôm chặt trong ngực, nhìn đi nhìn lại thế nào đi nữa cũng thấy giống như đang cầu hoan.
Quần Hạ tiên sinh chẳng lẽ không ướt sao... Khắp người Bách Hành Chị như bị vô số bàn tay mò mẫn trêu chọc khiến cậu ngứa ngáy không thôi, quần lót đều bị dâm thủy tưới ướt dầm ướt dề, vì để giảm bớt ngứa cậu vẫn luôn liều mạng co rút lỗ đít, cọ xát qua lại.
Trước khi mất lý trí làm bậy, Bách Hành Chi gian nan vươn tay ôm lấy mặt Hạ Thần Diệp, lấy hết can đảm cùng hắn nói chuyện, "Hạ, Hạ tiên sinh..."
" n?" Hạ Thần Diệp ôn nhu nhìn hắn, không phát giác chính mình hiện tại có bao nhiêu sủng nịch.
"Tuy hiện tại không phải lúc thích hợp, nhưng mà..." Bách Hành Chi nuốt một ngụm nước miếng, tim đập thình thịch, "Em... Em vẫn luôn thích Hạ tiên sinh "
Hạ Thần Diệp hưởng thụ xúc cảm được bàn tay nhỏ chạm lên khuôn mặt, "Cho nên?"
"Em bị hạ dược, chờ một chút sẽ.." Bách Hành nói tới đây, cảm giác như thể nước mắt sắp trào trực, "Nhờ, nhờ ngài đưa em về nhà, em không, không nghĩ làm Hạ tiên sinh chán ghét."
Hạ Thần Diệp đột nhiên ngộ ra bản thân là một tên đại ngốc, từ trước tới giờ hắn vì bé thỏ mà làm rất nhiều chuyện nhưng vẫn chưa bao giờ thổ lộ.
Nói ra câu kia kỳ thật đối với mỗi người đều rất quan trọng đi.
Tình cảm trong lòng dậy sóng, Hạ Thần Diệp vòng tay chế trụ sau ót Bách Hành Chi, ngậm lấy đôi môi hắn khao khát bấy lâụ Ý thức Bách Hành Chi đã muốn hoàn toàn tan rã, Hạ tiên sinh ôm lấy đầu cậu, đầu lưỡi cơ khát điện cuồng khuấy loạn bên trong khoang miệng cậu, hai thân thể đồng dạng nóng như lửa đốt, Bách Hành Chi cũng không tự giác vòng tay ôm lấy cổ Hạ Thần Diệp, cả hai như lữ khách lạc vào sa mạc thiếu nước xuồng xã cướp lấy nước bọt trong miệng đối phương, đầu lưỡi giao triền quấn quít thèm thuồng cho nhau liếm tới tận cùng cuống lưỡi.
Nhưng mà kỹ thuật hôn của Bách Hành Chi đương nhiên không thể so cùng Hạ Thần Diệp, nụ hôn của Hạ Thần Diệp ướt át lại kích tình, dùng lực lớn đến mức giống như muốn nhai nuốt luôn môi cậu, Bách Hành Chị có thể từ nụ hôn này mà cảm nhận được tình dục bùng nổ bên trong hắn. Bách Hành Chi khổ sở nhẫn nhịn không dám cọ loạn lên cái đống gồ ghề đang phồng to hết mức kia, rốt cuộc chịu đựng không nổi kêu ra tiếng
"Ân ngô... Không được... Hạ tiên sinh... Em khó chịụ.."
Hạ Thần Diệp cũng đã nhẫn đến nổi đầy gân xanh, tài xế ngồi đằng trước run bần bật không dám quay đầu lại nói "Hạ... Hạ tổng, đã về đến nhà."
Hạ Thần Diệp mạnh bạo mở cửa, ôm bé thỏ sải bước một mạch đi vào tòa biệt thự.
Bách Hành Chi bị ném tới trên giường lớn, Hạ Thần Diệp lưu luyến không rời dây dưa môi lưỡi triền miên, lúc tách ra kéo theo sợi nước óng ánh sắc tình. Hạ Thần Diệp đè trên người cậu, tiếng nói trầm thấp chậm rãi vang lên, "Em hãy nghe cho kỹ, tôi cũng thực thích em, từ lúc em bắt đầu khai trương cửa hàng vẫn luôn thích em."
Bách Hành Chi kinh ngạc trừng lớn mắt, bắt đầu từ lúc khai trương cửa hàng, kia chẳng phải là hai năm trước sao?
"Tôi đối với em," Chủ tịch Hạ trước giờ vẫn luôn bình tĩnh trước mọi sóng to gió lớn mà giây phút này lại giống như cậu trai mới biết yêu, mặt cũng bắt đầu đỏ lên, nhưng đôi mắt vẫn chăm chú nhìn thẳng Bách thỏ con, "Là nhất kiến chung tình, tôi chưa bao giờ ăn đồ ngọt, tôi mua chúng chỉ là vì muốn gặp em mà thôi."
Bách Hành Chi không tin vào tai mình, hạnh phúc đến nỗi đầu óc hóa thành mớ bồng bông, nước mắt không kìm được chảy xuống, sau đó lấy hết dũng khí ôm chặt cổ Hạ Thần Diệp, chủ động dâng lên môi, hai mắt đẫm lệ mông lung nhẹ giọng nói "Hạ tiên sinh... Em... Tiểu huyệt đều ướt đẫm rồi..."
Bang Dây thần kinh lý trí của Hạ Thần Diệp hoàn toàn bị đứt cái phụt.
Hắn đột nhiên khụy gối xuống, cơ bắp hai bên cánh tay nổi gân xanh chằng chịt cuồng bạo xé nát quần áo trên người Bách Hành Chi đem chúng ném tuốt ra ngoài ban công, quần lót thì bị xé thành từng mảnh. Tiểu huyệt Bách Hành Chi hưng phấn chảy đầy nước, Hạ Thần Diệp cuồng loạn như dã thú cũng làm cậu yêu đến chết đi sống lại.
Hắn dễ dàng xoay người cậu lại, dùng tay trái bắt hai tay cậu ghì chặt sau lưng làm cặp mông thơm ngon của Bách Hành Chi trực diện đối mặt với Hạ Thần Diệp.
Hạ Thần Diệp cúi đầu giữa hai cánh mông phì nộn hít hà hương vị dâm đãng, càng ngửi càng thấy nứng, hắn gầm nhẹ một tiếng lập tức dúi đầu thè lưỡi thọc vào ra sức liếm cắn từng ngụm lớn
"A A Ngô Hạ tiên sinh Hạ tiên sinh Quá kích thích a a a a "
Đầu lưỡi Hạ Thần Diệp linh hoạt liếm húp, bởi vì mùi vị quá mức tuyệt vời nên càng tham lam vói sâu vào bên trong, hắn hiện tại rất đối lập, khuôn mặt đẹp trai biểu cảm lãnh khốc nhưng hành động lại cực đoan công kích, "Bảo bối, tự mình banh rộng lỗ đít cho tôi "
Bách Hành Chi nãy giờ đã thèm thuồng cơ khát đến sắp ngất nên vô cùng nghe lời dùng tay bẻ ra cánh mông, khắp mặt phủ đầy nước dãi cùng nước mắt sinh lý.
"Chưa đủ " Hạ Thần Diệp đột nhiên tét cái bốp lên mông cậu, "Tiếp tục bẻ "
Bách Hành Chi nức nở rên rỉ, hai tay càng thêm dùng sức banh ra, nơi sâu thẳm phấn nộn hoàn toàn bại lộ đối diện với cự điểu của nam nhân, Hạ Thần Diệp bắt lấy đùi cậu, đem cả khuôn mặt vùi vào bên trong, dùng cái mũi đỉnh phía trong vách thịt, ngửi ngửi hương vị ngọt ngào, sau đó há miệng hung hăng ngậm lấy, thì đầu lưỡi bắt đầu tàn nhẫn khuấy loạn.
"Ngô ngô ngô ngô ngô " Bách Hành Chi bị chơi sướng đến nỗi bé chym nhỏ bên dưới run bần bật, cánh tay rã rời, lúc này Hạ Thần Diệp đánh một cái bốp lên mông, "Mau dùng sức Bằng không lát nữa không cho em ăn côn thịt bụ "
Bách Hành Chi dồn hết sức lực banh miệng huyệt hết cỡ không cho nó khép lại, thừa nhận để ái nhân tùy ý liếp láp mút vào dâm thịt cùng nước dâm của chính mình.
"Không cần không thao em..." Bách Hành Chị mê loạn dâm kêu, "Em muốn ăn côn thịt của Hạ tiên sinh, em muốn ăn..."
Hạ Thần Diệp mạnh mẽ túm lấy đùi cậu, cắn nút tận sâu bên trong tạo huyệt, vừa cắn vừa mút chùn chụt làm dâm nước trào ra không ngừng, xuân dược lúc này hoàn toàn phát huy tác dụng, hắn cảm tưởng lỗ đít như biến thành thác nước chảy ào ào ra bên ngoài.
Hạ Thần Diệp nhả ra miếng thịt non, nắn bóp thịt mông hung ác hỏi, "Tao động đã bị nam nhân khác dùng qua rồi
sao?"
Bách Hành Chi lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi , "Không có...... Chưa từng có..."
một loại đồ chơi trẻ em