"Cái rắm " Thẩm Triệt không tin lý do này.
Con chó kia lúc cậu chăm sóc luôn rất ngoan ngoãn, cho nó một món đồ chơi, nó có thể nằm ở đó tự chơi rất lâu, như thế nào vào trong tay cô lại biến thành chó dữ cắn người bị thương vậy chứ.
Vừa định hỏi lại, thì bên kia thang máy dừng lại ở tầng một.
Quản lý ở trên tầng bảy của câu lạc bộ dẫn một người đàn ông trẻ tuổi đi tới trông giống như là trợ lý. Sau khi đối phương hỏi vết thương của Tống Khuynh Thành xong liền lấy từ bên trong túi âu phục ra một tấm danh thiếp, bảo rằng sau này có vấn đề gì cứ tìm anh ta. Ở ngoài cửa, xe đã lái tới đợi đưa cô đi đến trung tâm tiêm chủng dịch bệnh để chích vacxin phòng bệnh dại.
Thẩm Triệt tức giận nói "Chủ của các người tai to mặt lớn, nếu có thành ý, thì tốt xấu gì cũng phải tự mình đưa người ta đi một chuyến chứ."
“Thẩm Triệt " Quản lý cảnh cáo.
Người đàn ông trẻ cười nói "Tổng giám đốc Úc còn đang bàn chuyện làm ăn trên lầu, tôi là trợ lý của anh ấy, đại diện xuống để xử lý chuyện này trước."
Tống Khuynh Thành dời tầm mắt khỏi tấm danh thiếp, ngẩng đầu lên nhìn vào mắt của người đàn ông trẻ, cười nhạt "Chích cây kim cũng chỉ có hai ba trăm tệ, tấm danh thiếp này, giúp tôi trả lại cho ông chủ anh."
Dứt lời, cô để tấm danh thiếp đè lên tờ chi phiếu mấy chục ngàn nhân dân tệ ở trên bàn trà.
Trợ lý hơi nhíu lông mày.
Tống Khuynh Thành quay đầu nói với Thẩm Triệt "Tôi tới Kentucky Fried Chicken ở đối diện chờ cậu, tan làm đi cùng tôi đến trung tâm tiêm chủng dịch bệnh." Nói xong, không xem sắc mặt của ai, mà chỉ dùng tay trái bị thương cấm lầy balo nhỏ ở trên ghế sofa nghênh ngang rời đi.
. . .
Mới vừa vào tiệm Kentucky Fried Chicken, điện thoại di động ở trong balo vang lên không ngừng.
Nhận điện thoại, không chờ Tống Khuynh Thành mở miệng, Thẩm Triệt đã ào ào nói "Chị bị ngốc hả? Tự nhiên đi trả lại 10 ngàn tệ phí tổn thất tinh thần đó, mọi người còn nói chị, có xe sang không ngồi, lại đi chiếc xe điện nát đó của tôi."
"Đây không phải là vì muốn cho cậu cơ hội biểu hiện sao." Tống Khuynh Thành mua cốc nước chanh, rồi lựa chọn chỗ ngồi sát cửa sổ.
Thẩm Triệt khẽ xì, sau đó đường hoàng ra dáng dặn dò cô "Đừng có lại chạy lung tung nữa đó, ở đấy chờ tin nhắn tan ca của tôi."
"Ừm." Cúp điện thoại, Tống Khuynh Thành dựa ra phía sau ghế.
So với mấy chỗ khác, vị trí cạnh cửa sổ có phần yên tĩnh hơn, với lại có thể nhìn ngắm được cảnh đêm bên ngoài.
Nửa giờ sau, cuối cùng Thẩm Triệt cũng nhắn tin tới.
Phòng vip vừa giải tán, cậu liền đi thay quần áo rời đi.
Tống Khuynh Thành cất di động, ngồi một hồi, cảm thấy đủ rồi mới vứt cốc ở trên bàn vào thùng rác, sau đó đi về hướng cửa ra vào.
. . .
Buổi tối, gió thổi hiu hiụ
Tống Khuynh Thành đứng đợi ở ngã ba đèn đỏ, gió ấm phả vào mặt, mái tóc dài bay lên, vài sợi tóc vướng vào má, cô giơ tay vén ra sau tai, lúc cúi đầu lộ ra làn da trắng ở sau gáy cùng với độ cong xinh đẹp.
Đèn xanh sáng lên, chắc chắn không có xe đi qua, cô mới nhấc chân bước lên vạch qua đường.
Cách đó không xa, bên trong một chiếc xe thương vụ. .