Bạch Vị Ương không ép, gật đầu, bước theo vào trong. Lý Đức nhân cơ hội liếc cô một cái, trong lòng thở dài một tiếng. Chỉ qua câu nói vừa rồi, ông đã biết thiếu phu nhân này là người dễ gần. Chỉ là thiếu gia…
Bạch Vị Ương bước vào phòng khách, ngẩng đầu nhìn lên, thấy một người đàn ông trung niên vội vã từ cầu thang tầng hai đi xuống.
Cô khẽ giật mình. Nếu Lăng Túc mang vẻ đẹp sắc sảo pha chút lạnh lùng, thì người đàn ông trung niên trước mặt lại toát lên vẻ anh tuấn xen lẫn nét nho nhã. Sự nho nhã ấy trên người một thương nhân lại có gì đó tự nhiên đến kỳ lạ.
"Về rồi à?" Lăng Triêu Trung bước tới trước mặt hai người.
Lăng Túc lạnh lùng liếc ông một cái, không gọi "bố", cũng chẳng đáp lời, chỉ nghiêng mặt nói với Bạch Vị Ương "Gọi người."
Bạch Vị Ương nghẹn lòng một chút, vội cười nói "Bố, tụi con đến thăm bố đây."
Sắc mặt Lăng Triêu Trung thoáng dao động, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường "Con ngoan lắm, ngồi đi. Lý Đức, pha trà, bảo nhà bếp tối nay làm thêm vài món."
"Vâng, lão gia."
"Không cần đâu, tụi con ngồi một lát rồi đi." Lăng Túc đột nhiên lên tiếng.
"Đã đến đây rồi, sao lại không ở lại ăn cơm được. Hơn nữa, ta với Vị Ương lần đầu gặp mặt, chẳng lẽ không nên…"
"Tôi nói không cần là không cần, ông lằng nhằng gì chứ? Lát nữa tôi còn có việc." Lăng Túc nâng giọng, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu, ẩn chứa chút tức giận.
"Lăng Túc " Lăng Triêu Trung mang vẻ cầu khẩn.
Lăng Túc làm như không thấy, thản nhiên ngồi xuống sofa, lạnh lùng nhìn Lý Đức đang ngẩn người bên cạnh "Lý thúc, pha trà đi."
"À, vâng, vâng " Lý Đức giật mình tỉnh táo, vội vàng chạy đi.
Bạch Vị Ương đứng sững tại chỗ, đứng không được, ngồi cũng không xong, chỉ biết ngượng ngùng cúi đầu, che giấu vẻ kinh ngạc.
Lăng Triêu Trung nói không sai, đây đúng là lần đầu tiên ông và cô gặp nhaụ Trong chuyện hôn sự này, từ bàn bạc đến quyết định đều do một mình Lăng Túc lo liệụ Ngày cưới, Lăng Triêu Trung không xuất hiện, chỉ gửi một món quà hậu hĩnh.
Ban đầu cô nghĩ Lăng Túc độc lập, tài giỏi, không muốn trưởng bối trong nhà can thiệp vào hôn sự của mình. Nhưng giờ nhìn lại.Hoàn toàn không phải như vậy.
"Ngồi đi, đứng đực ra đó làm gì?" Lăng Túc bực bội cởi cà vạt.
Bạch Vị Ương ngẩng đầu, mỉm cười nhìn hắn, đôi mắt linh động như đang nhìn một đứa trẻ ngang ngược. Rồi cô bước đến trước mặt Lăng Triêu Trung, cung kính nói "Bố, bố ngồi đi ạ."
Lăng Triêu Trung ngẩn ra, ánh mắt lại dao động vài lần, dừng lại trên mặt Bạch Vị Ương một giây "Ngồi, ngồi, mọi người ngồi đi."
Đúng lúc này, Lý Đức bưng trà ra. Bạch Vị Ương vội tiến tới, cầm một tách trà đặt trước mặt Lăng Triêu Trung.
"Bố, bố uống trà đi ạ."
Cô không phải người quá hiếu thảo, nhưng giáo dục từ nhỏ khiến cô không thể bất kính với trưởng bối.
Lăng Triêu Trung nhận tách trà, thần sắc có phần phức tạp, cười gượng để che giấu "Đúng là đứa trẻ ngoan."
"Hừ "
Một tiếng hừ lạnh rất khẽ, rất nhẹ vang lên. Trong phòng khách không có người ngoài, tiếng hừ này chỉ có thể từ Lăng Túc. Bạch Vị Ương tinh mắt nhận ra tay Lăng Triêu Trung cầm tách trà khẽ run lên khi nghe tiếng hừ ấy.