Chỉ có hai trạm, bình thường Lương Nguyệt Loan hay đứng nhưng hiện tại Tiết Duật ở quá gần cô, cánh tay của hai người ngẫu nhiên chạm vào nhau theo sự đong đưa của thân xe. Bản chuyển ngữ này được đăng tại web truyensacfull.com.co. Mọi người nhớ qua web chính chủ đọc
Khi gặp đèn đỏ ở ngã tư, cô ngồi vào chỗ trống ở bên cửa xe, Tiết Duật cũng đi qua.
Cậu lại không mặc đồng phục.
Một tay cậu nắm lấy tay vịn, vạt áo thun bởi vì cử động của cánh tay mà bị kéo lên, trong đầu Lương Nguyệt Loan thoáng qua hình ảnh không thể giải thích được của một thiếu niên đang vén vạt áo lên lau mồ hôi ở sân bóng, cô mất tự nhiên dời tầm mắt đi nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ.
Tiết Duật trả thẻ xe buýt lại cho cô, cô cầm bánh mì nhưng không ăn một miếng nào: "Không ăn hết sao?"
"Ừ, quá nhiều, tôi ăn một nửa là đủ rồi, sao hôm nay cậu lại dậy sớm như vậy?"
Động tác của cô rất khẽ, ngay cả Ngô Lam cũng sẽ không bị đánh thức.
"Đi học chứ gì nữa." Tiết Duật thản nhiên nói.
Dù sao thì cũng cấp ba rồi, lời này có lẽ người khác sẽ tin, nhưng Lương Nguyệt Loan thì không, cô đã từng hoài nghi có phải khi Tiết Duật không đi chơi ở bên ngoài thì đều lén đọc sách hay không, sau đó sự thật chứng minh nhiều lần là do cô đã suy nghĩ nhiều, cậu chỉ đơn thuần là có đầu óc thông minh mà thôi.
"Không ăn sáng không cảm thấy khó chịu hay sao?" Lương Nguyệt Loan thật sự không biết nên nói cái gì.
Tiết Duật mỉm cười: "Không phải cậu giúp tôi mang theo rồi sao?"
Lương Nguyệt Loan không nghe rõ.
Sau khi xuống xe, Tiết Duật đi ở bên phải cô, lấy đi bánh mì cô đã ăn, ăn hai ba miếng thì đã xong lại chạy đến tiệm ăn vặt mua hai ly sữa đậu nành sau đó cắm ống hút vào rồi đưa cho cô một ly.
***
Lời của tác giả:
Lần đầu tiên viết văn vườn trường, hy vọng mọi người có thể thích.
Giai đoạn trước hoàn toàn không có H gì hết, bản thân tôi cảm thấy thời kỳ niên thiếu ngo ngoe rục rịch hormone cùng với ái muội so với H thì còn động lòng người gấp trăm ngàn lần.
Trật chân.
Editor: Mơ Ngâm Đường
Thời gian vẫn còn sớm, cả một con đường từ cổng trường đến khu dạy học cũng không có bao nhiêu người, Lương Nguyệt Loan kéo ra khoảng cách với Tiết Duật theo bản năng.
Sữa đậu nành vừa mới xay xong, vẫn còn có chút nóng phỏng tay.
Cô chậm rãi bước lên bậc thang, Tiết Duật đút hai tay vào túi quần, bước đi có chút chậm, sau khi nhìn thấy hình ảnh đó vào buổi sáng, khoé mắt cậu thỉnh thoảng lướt qua người cô sẽ luôn vô thức dừng lại nơi phần ngực vài giây, bị dẫn dắt dựa vào ngày càng gần hơn.
Cô có thói quen buộc tóc thành đuôi ngựa cao để lộ ra cần cổ thiên nga xinh đẹp, Tiết Duật nhớ đến từ nhiều năm trước sau khi lên lớp học năng khiếu thì cô đã về nhà trong bộ đồ khiêu vũ, bên ngoài chỉ bọc một chiếc áo khoác mỏng, bộ đồ khiêu vũ bó sát người phác họa ra khung xương vô cùng mảnh khảnh của cô, nơi trước ngực hơi nhô lên phập phồng không được đầy đặn như bây giờ, giống như là quả đào mật vừa mới lộ ra một chút màu đỏ hồng.
Làn váy đồng phục lướt nhẹ qua mu bàn tay, có chút ngứa.