Chương 7
Viện mồ côi đệ nhất cứng đầu Tạ Nhan vậy,vậy mà có chút sốt sắng.
Phó gia gia tuy rằng đôi mắt nhìn không thấy, nhưng ta rất thính, tựa hồ đối với sự xuất hiện của cậu cũng không ngạc nhiên, cười híp mắt "Con cũng tốt, tới đây, cùng ta nói chuyện để a Thanh cẩn thận chuẩn bị tiếp đãi con."
Tạ Nhan còn chưa kịp nói chuyện, Phó Thanh mở miệng trước "Ông à, bên ngoài trời mưa, cậu ấy đội mưa trở về, trước hết để cậu ấy thay quần áo."
Phó gia gia tựa hồ là chống gậy, tinh thần mười phần, "Vậy còn không dẫn người ta đi a "
Phó Thanh dẫn Tạ Nhan vào phòng trong, đem quần áo vừa rồi tháo ra từng lớp, đưa cho Tạ Nhan, chính mình thì cầm một bộ ra ngoài.
Tạ Nhan mới biết quần áo này là cho mình, cậu trên người bị nước mưa thấm ướt, nguyên lai cũng không cảm thấy lạnh, nhưng bây giờ cũng có chút khó chịu, tai đỏ một chút, nhẹ giọng nói "Cảm ơn."
Kỳ thực cậu còn muốn hỏi bộ đồ này bao nhiêu tiền, để ngày mai trả cho ông chủ, người ta làm ăn cũng không dễ dàng.
Phó Thanhh không cho hắn cơ hội nói chuyện, đi đến cửa hỏi một câu không giải thích được "Hôm nay là sinh nhật bao nhiêu tuổi của cậu?"
Tạ Nhan run lên chốc lát, cậu không thể hiểu Phó Thanh làm sao sẽ biết hôm nay là sinh nhật cậu, bọn họ chỉ là người xa lạ.
Phó Thanh nhíu mày, vết sẹo cũng nổi rõ hơn "Hửm?"
Tạ Nhan nhìn Phó Thanh, anh đứng trước cửa, ánh đèn rơi vào trên vai, bóng dáng liền trở nên cao lớn. Có lẽ vữa nãy quá lạnh, trong phòng hiện tại quá ấm áp, Tạ Nhan cảm thấy một trận khó chịu đã lâu không gặp, cậu hôm nay thật sự đã quá mệt, cậu nói "Hai mươi tuổi, hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của tôi."
Phó Thanh gật đầu, không nói thêm gì nữa, quay người đi ra.
Bỏ lại Tạ Nhan sửng sốt nửa ngày mới thay xong quần áo, tùy tiện sửa lại một chút tóc tai, đến bên cạnh Phó gia gia, hỏi thăm một chút.
Lão nhân gia cực kỳ hòa ái, liền hỏi han ân cần một phen, lại hỏi cậu cùng Phó Thanh quen nhau thế nào.
Tạ Nhan không biết nói dối, cũng không cần phải nói dối, kể ra chuyện hôm nay gặp Phó Thanh ở tiệm café sau đó lại cùng anh về nhà.
Phó gia gia cười cười "A Thanh nhà chúng ta a, không nói những cái khác, tâm địa rất tốt, hàng xóm láng giềng đều biết, mỗi ngày đều khen ngợi nó với ta."
Tạ Nhan ngẩng đầu liếc mắt một cái, khắc chế chính mình không đem chuyện hôm nay nhìn thấy kể cho Phó gia gia. Bất quá ngày mai đem tiền trả cho người ta.
Phó gia gia hỏi tiếp "Tiểu Tạ năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Nghe nói tuổi tác còn nhỏ."
Tạ Nhan lớn như vậy, xưa nay chưa được trưởng bối quan tâm, biết đối phương có ý tốt, cũng không dám qua loa, từng câu từng chữ đều trả lời nghiêm túc "Con hai mươi, không nhỏ."
Phó gia gia tựa hồ hơi ủ rũ "A Thanh nhà chúng ta đều ba mươi hai rồi, cũng không còn trẻ."
Tạ Nhan "..."
Làm sao lại trở thành vấn đề tuổi tác của Phó Thanh rồi?
Bọn họ hàn huyên nửa giờ, Phó Thanh bưng bát mì, cùng hai đĩa rau xào, một đĩa vịt thập cẩm, lại thêm vài món khác, bày đầy bàn nhỏ.
Phó gia gia khoát tay áo một cái, "Ta ăn rồi, cũng mệt mỏi, vào phòng xem ti vi, hai đứa ăn một chút đi."
Nói xong liền ném gậy qua một bên, trực tiếp đi xuyên qua sân, đi vào một gian nhà khác.