⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ Nhan cùng phó đạo diễn tiến vào căn phòng nhỏ được dựng tạm, bên trong đặt một cái bàn cùng mấy cái ghế, Giả Hồi ưỡn bụng bia, giúp Tạ Nhan kéo ra cái ghế mình thì ngồi bên cạnh, cười nói "Nghe nói cậu là lần đầu đóng phim, tôi không yên tâm, muốn cùng cậu thảo luận."
Tạ Nhan đáp một tiếng, tháo khẩu trang xuống, đưa kịch bản trong tay tới.
Giả Hồi liếc kịch bản vài lần, ánh mắt đề không dừng lại, dán về phía Tạ Nhan, âm thanh càng thêm nị , lộ ra dụ dỗ, "Tôi biết cậu nghiêm túc, có thể đóng phim hay không cũng không chỉ thể hiện trên giấy, không bằng tôi và cậu đối diễn, chính là cảnh diễn cùng nữ chính. Tôi tuổi tác thế này, diễn không ra nữ hài tử, dung mạo cậu cũng rất đẹp, rất thích hợp."
dính dính. Ý nói làm cho ngán, làm cho thấy ớn.
Tay hắn cách mặt Tạ Nhan chỉ kém một centimet, Tạ Nhan né qua "Ông là có ý gì?"
Giả Hồi cười đến không thấy mắt, mập mờ nói "Có thể là có ý gì? Cùng cậu kết giao, giới thiệu cậu cho biên kịch, hơn nữa..."
Lời của hắn còn chưa nói hết, thân ghế tựa lại chấn động, ngã thẳng ra sau, khiến hắn té ngửa.
Tạ Nhan đứng lên, lãnh đạm nhìn Giả Hồi đau đến nhe răng trợn mắt, tựa như lại suy tính điều gì, một chân đưa ra đem Giả Hồi đang từ dưới đất bò lên lần nữa gạt ngã.
Giả Hồi không thể tin nổi, mồ hôi to như hạt đậu từ trên trán nhỏ xuống, lắp bắp uy hiếp Tạ Nhan "Cậu là có ý gì? Còn muốn đóng phim hay không, tôi chính là đạo diễn Đạo diễn bộ phim này "
Hắn ở đoàn phim lăn lộn nhiều năm, loại chuyện này làm không ít lần, nhưng đều rất cẩn thận, chọn các tiểu diễn viên không có chỗ dựa mà chiếm tiện nghi, mềm yếu liền khuất phục, cứng rắn cũng bất quá là từ chối, hắn liền ngán chân những diễn viên này, nhưng cho tới bây giờ chưa từng gặp qua người như Tạ Nhan.
Tiện nghi gì cũng không chiếm được, trực tiếp động thủ đánh người.
Tạ Nhan kéo kéo khóe môi, lộ ra nụ cười đầu tiên trong ngày, hoạt động cổ tay vài cái, đi tới, "Không có gì, tôi không nghĩ muốn kết giao người bạn này, vậy thì không diễn nữa"
Đây chỉ là căn phòng nhỏ dựng tạm, Tạ Nhan vóc người rất cao, chặn lai cánh cửa sổ duy nhất trong phòng, cái bóng che khuất Giả Hồi.
Giả Hồi thân thể mập mạp ngồi dưới bóng tối run rẩy, hắn làm nhiều chuyện thất đức như vậy cũng không phải chưa bị cự tuyệt, chỉ là loại thất bại này, thật là nhân sinh lần đầu gặp phải.
Dường như chung quanh quá ồn ào, Tạ Nhan đánh Giả Hồi một hồi lâu cũng không ai chú ý tới.
Tạ Nhan duỗi người, đeo lại khẩu trang, ung dung từ căn phòng nhỏ đi ra. Cậu từ lúc ở viện mồ côi chính là cứng đầu như vậy, đánh nhau từ nhỏ đến lớn, ra tay rất có chừng mực, ngoại trừng đau đớn sẽ không lưu lại vết thương, liền am hiểu cách đánh người không để lại dấu vết, thêm vào đó là do Giả Hồi kia làm chuyện đuối lý, không thể báo cảnh sát, sẽ không để lại hậu quả gì.
Tiểu Điền vẫn luôn lo lắng cho cậu, thấy Tạ Nhan đi ra, còn chưa nói gì chỉ thấy cậu cau mày đội mũ lên, nghiêm túc nói "Thật xin lỗi, tôi không diễn nữa, uổn công cô trang điểm làm tóc."


⬅ Trước Tiếp ➡