⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ Nhan vừa nghiên đầu, liền thấy một khuôn mặt khuếch đại, chính là nam chính bộ phim nàm Dương Tầm. Dương Tầm là tiểu thịt tươi đang hot, diễn vài bộ phim thần tượng hot, hiện nay tài nguyên tốt đẹp, liền đến diễn bộ phim tinh sát hình sự này, chờ tích lũy lâu dài sử dụng một lần, thành công tiến lên phái diễn xuất.
Dương Tầm không nghĩ tới mình ở đây lau mồ hôi, còn có thế nghe thấy quay phim cùng tên quần chúng đối với mình soi mói bình phẩm.
Chủ yếu là, không chỉ người khác nói, chính hắn tự xem cảnh vừa rồi, thật sự bị diễn viên quần chúng kia diễn đè lên.
Thật sự đau tim.
Dù sao cũng là nam chính, quay phim sắc mặt hoang mang, có chút bận tâm việc này sẽ đến tai đạo diễn, nhưng Dương Tầm không phải là người bình thường, cũng không đi con đường bình thường, hắn tỉ mỉ nhìn hai lần, phát hiện không có cách nào chiến thắng Tạ Nhan trong cảnh quay này, liền nói với cậu "Tuy rằng cậu đẹp trai hơn tôi, nhưng như thế thì có ích gì, cũng chỉ là diễn viên quần chúng. Đem Wechat của cậu đưa đây, chúng ta kết bạn, sau này có diễn cái gì, tôi còn tìm cậụ"
Dương Tầm cười đến híp cả mắt, dáng dấp rất đắc ý, tận lực tăng thêm ngữ khí "Diễn vai quần chúng cho tôi, lần sau cậu khẳng định quay không tốt hơn tôi."
Tạ Nhan lui về sau hai bước, cau mày, lạnh lùng nhìn Dương Tầm, trên mặt rõ rõ ràng ràng viết hai chữ nannan có bệnh.
Cậu liền một câu cũng không nhiều lời, trực tiếp kéo màn cửa, ly khai.
Thậm chí không cho Dương Tầm thêm một ánh mắt.
Dương Tầm hỏi tiểu trợ lý "Không phải người ta nói, lớn lên đẹp trai muốn làm gì thì làm sao? Cậu ấy sao lại hung hăng như vậy?"
Tiểu trợ lý nhìn Tạ Nhan thân ảnh đần dần đi xa, mới thu hồi ánh mắt, cẩn cẩn trọng trọng mà thay hắn lau mồ hôi, cẩn cẩn trọng trọng mà thành thực trả lời, "Là vầy, Dương ca, đây cũng là anh dạy cho em. Cậu ấy lớn lên đẹp đẽ như vậy, anh xem anh và cậu ấy cãi nhau, em đều không giúp anh."
Dương Tầm tức đến nổ phổi "Câm miệng cho tôi."
Bởi vì đột nhiên thay đổi nhân vật, sau đó lại có tình cảnh như vậy, lãng phí không ít thời gian, Tạ Nhan là chạy đến tiệm café. Cậu đi vào, bên trong không có mấy người, Vương Ninh ngồi ở gần cửa sổ, bà năm nay đã gần bốn mươi tuổi dáng dấp không coi là dễ nhìn nhưng thân thiện, vừa thấy Tạ Nhan liền nở nụ cười "Tiểu Tạ tới thật sớm, kỳ thực không cần phải gấp."
Tạ Nhan trên trán chả đầy mồ hồi, dùng khăn giấy Vương Ninh đưa tới lau sạch, chào hỏi, rồi ngồi xuống đối diện.
Vương Ninh hỏi cậu uống gì, cuối cùng gọi ly nước trái cây, lại rất tỉ mỉ nhìn cậu hai lần "Dung mạo cậu thật tốt. Tôi mới đầu nghĩ đến cậu là loại người đặc biệt ăn ảnh, có lẽ ngươi thật nhìn không đẹp bằng trên màn ảnh, bằng không làm sao vẫn luôn diễn quần chúng."
Tạ Nhan không hiểu ý bà, trầm mặc nhấp hớp nước trái cây.


⬅ Trước Tiếp ➡